Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu - Chương 99.
Cập nhật lúc: 2025-12-24 11:25:11
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Dương Tuyết mới thật sự yên tâm.
Thực nàng sợ, sợ rằng Như Lai bất cứ lúc nào cũng thể tỉnh , giữ nàng .
Dù thì mạnh nhất, đáng sợ nhất mà nàng từng gặp, chính là Như Lai.
Cho dù đang tâm ma áp chế, Như Lai vẫn mạnh đến mức thể xem thường.
Nếu Thiên Thư trong tay, e rằng nàng ngay cả giấc mộng của cũng thoát nổi.
“Nàng ? Vì cảm thấy nàng gặp nguy hiểm?”
Tay giữ đầu nàng, lo lắng lắc nhẹ đầu nàng.
“Chủ quán nàng theo một phân rõ nam nữ, đó như tiên, nàng lừa công t.ử trai nữa ?”
“Tiểu Tuyết, thật cho , nàng đang tu luyện tà công gì đó, ngừng cho nam nhân thích nàng ?”
“……”
Cảm động lập tức tan biến sạch sẽ.
Dương Tuyết bất lực vùi mặt n.g.ự.c :
“Đại Thánh, đúng là giỏi thật.”
“Nói cho đàng hoàng.”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Hắn thấy sắc mặt nàng chút tái, vội đỡ nàng xuống ghế, đưa tay sờ trán nàng.
“Sao , gặp ai ?”
“Không gì, chỉ là đ.á.n.h với một tiểu yêu gần đây, thu thập nàng , tốn ít sức.”
Nàng tùy tiện kiếm cớ, uể oải dựa vai , cả mềm nhũn dính chặt .
“Đại Thánh, cõng về , buồn ngủ quá.”
Xem nàng đ.á.n.h giá thấp sự áp chế của Như Lai.
Lúc nàng cảm thấy xương cốt rã rời, cả lúc nào cũng thể chìm giấc ngủ.
Hơn nữa nàng bỗng nghĩ tới: hôm nay nàng chạm Như Lai, liệu vì thế mà tung tích của nàng ?
Thật sự là quá bất cẩn…
Còn kịp nghĩ thêm gì, nàng khống chế nổi, chìm giấc ngủ.
Tôn Ngộ Không lo lắng:
“Dương Tuyết, tỉnh , rốt cuộc là ?”
……
Khi Thần Tài đến Hoa Quả Sơn, đúng lúc Tôn Ngộ Không rời , lũ khỉ núi nhiệt tình tiếp đãi ông.
Huyền Vưu, Nguyệt Bạch, còn Thanh Thanh và Đông Trúc cũng ở đó.
Mọi quen sẵn, liền tự nhiên ngắm cảnh, đ.á.n.h cờ, trò chuyện, nhàn nhã chờ Tôn Ngộ Không trở về.
Lần Thanh Thanh quấn lấy Thần Tài nữa, bởi vì nàng thể nhạy bén cảm nhận , Thần Tài mắt còn là vị thần tiên mà nàng từng mê mẩn.
Thần Tài hiện giờ mặc áo trắng, ánh mắt còn nét dịu dàng, cả trông chân thực, cảm giác tim đập thình thịch mỗi khi nàng đến gần … cũng biến mất.
Nàng từ xa , trong lòng chút buồn.
Không là thương cho trong lòng của còn, là thương cho Thần Tài đ.á.n.h mất yêu.
Không lâu , Dương Tiễn cũng tới.
Hắn sải bước nhanh, coi ai gì, thẳng đến mặt Thần Tài.
Ban đầu Thanh Thanh chú ý lắm, nhưng khi thấy gương mặt mê của Dương Tiễn, đôi mắt đào hoa đa tình khiến khó quên dán chặt lên Thần Tài, nàng lập tức nổi da gà.
“Có chuyện gì ?”
Thanh Thanh khó hiểu tiến gần Nguyệt Bạch.
“Tỷ, cảm thấy thần sắc của Dương Tiễn đúng ?”
“Không gì đúng, thấy bình thường.”
Nguyệt Bạch cố giữ bình tĩnh, nhưng ánh mắt rời khỏi Dương Tiễn, dụi mắt mấy mới dám chắc hoa mắt.
“Có lẽ là Thần Tài đổi y phục, quá mức nổi bật.”
“Cũng đúng, Thần Tài vốn là mỹ nam hiếm thấy, yêu cái như Dương Tiễn thêm vài cũng bình thường.”
Thanh Thanh c.ắ.n móng tay cố thuyết phục bản .
“Ngươi kìa, đưa tay chỉnh tóc cho Thần Tài!”
Nguyệt Bạch trợn to mắt:
“Ta thấy , … còn trâm cho Thần Tài…”
Khóe miệng Thanh Thanh giật giật:
“Không lẽ Thần Tài nản lòng, chiếm trái tim của Dương Tuyết tỷ, nên dứt khoát lao vòng tay Dương Tiễn, biến thành… đoạn tụ c.h.ế.t tiệt ?”
“À thì…”
Nguyệt Bạch há miệng,
“Không thể bừa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-cot-tinh-nung-niu/chuong-99.html.]
Thần Tài đang đ.á.n.h cờ với Huyền Vưu, những ngón tay thon dài kẹp quân cờ đen, khiến đôi tay càng thêm trắng nõn, thon mảnh; móng tay màu hồng nhạt như ngọc trai, bóng mịn mắt.
Huyền Vưu hề nhận giữa hai họ gì , chỉ khi thấy Dương Tiễn tự nhiên lấy một cây trâm gỗ, mới ngạc nhiên hỏi một câu:
“Cây trâm quá tinh xảo, trông giống trâm của nữ nhân.”
“Trâm còn phân nam nữ ?”
Dương Tiễn thản nhiên đưa tay, rút cây trâm bạch ngọc mà Thần Tài đang cài đầu xuống.
“Cái giữ , bằng cây trâm gỗ.”
Thần Tài đầu, chút khó hiểu :
“Sao đổi trâm của ? Ta thấy cũng . Dương cô nương thích kiểu phối đồng màu như . Nàng từng , y phục trắng phối trâm bạch ngọc, cây đào, tựa như tiên nhân hạ phàm.”
Nhắc đến Dương Tuyết, trong mắt tràn ngập ánh , khóe môi bất giác cong lên.
Thanh Thanh và Nguyệt Bạch , ăn ý mặt .
“Thần Tài đúng là si tình đổi. Dương cô nương cùng Tôn Ngộ Không tư định chung , ngươi còn chạy đến đây thu hút ánh của , chẳng lẽ bản ngươi trích tiên ?”
Ngón tay Dương Tiễn lướt qua bên tai .
“ là hồ đồ. Nàng cho ngươi uống bùa mê t.h.u.ố.c lú gì ?”
Huyền Vưu hiểu vì Nguyệt Bạch và Thanh Thanh vui đến , còn cứ chăm chăm Dương Tiễn.
“Đừng phiền Thần Tài đ.á.n.h cờ, sắp thắng !”
Hắn phất áo bào đen, bất mãn chỉ ghế bên cạnh:
“Mời .”
“Ăn quân của , chúng còn cơ hội lật ngược.”
Ánh mắt Dương Tiễn rơi xuống bàn cờ, thuận miệng .
Thần Tài mắt sáng lên:
“Sao chú ý tới nhỉ.”
Dương Tiễn khẽ , kéo ghế trúc gần bên Thần Tài:
“Không đủ cẩn thận.”
Huyền Vưu cau mày:
“Xem cờ , các ngươi thật phép tắc! Định lấy nhiều bắt nạt ít !”
“Ngươi cũng thể để Nguyệt Bạch cô nương cùng chúng đối chiến.”
Dương Tiễn lướt qua hai vị cô nương, nhẹ nhàng chỉnh tay áo.
“Chỉ là ngươi hiểu phong tình thôi.”
“Phong tình?”
Nguyệt Bạch kích động nắm vạt áo Thanh Thanh.
“Ta thấy gì ? Hắn dùng từ ‘phong tình’ với cả ‘chúng ’. Là nghĩ nhiều ?”
“Không !”
Thanh Thanh chớp mắt hành động của Dương Tiễn với Thần Tài.
“Ta cuối cùng cũng hiểu, vì nhiều năm nay Dương Tiễn đủ điều kiện cưới vợ mà chẳng trúng vị tiên nữ nào.”
Thần Tài , vẫn đang đắm chìm trong niềm vui sắp thắng.
lúc đó, Tôn Ngộ Không từ bên ngoài trở về, trong lòng còn ôm Dương Tuyết.
“Tránh !”
Tôn Ngộ Không lớn tiếng gọi.
“Nguyệt Bạch, mau đến xem Dương Tuyết !”
Nguyệt Bạch lập tức theo sát Tôn Ngộ Không, chạy thẳng phòng của Dương Tuyết.
Thần Tài liền bật dậy, bỏ quân cờ trong tay:
“Ta xem!”
“Ê.”
Dương Tiễn giữ vai .
“Ngươi gì, chẳng lẽ còn định dùng miệng truyền khí ? Dù truyền khí, cũng tới lượt ngươi.”
“ thêm thêm sức, nàng thế nào.”
Thần Tài hất tay Dương Tiễn , vội vã rời .
Dương Tiễn khẽ cúi mắt, chậm rãi vuốt ve ấm còn sót nơi đầu ngón tay, ánh mắt lạnh.
“Xem ngươi đến đây là vì chuyện Tôn Ngộ Không Yêu Vương. Ngọc Hoàng chỉ thị gì ?”
Huyền Vưu nắm chắc phần thắng, ung dung .
“Không bằng chúng chuyện .”