Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu - Chương 98.
Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:47:31
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5q1kzCOR5B
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khoan !”
Ngay khoảnh khắc nàng nhổ đóa hắc liên , Thanh Huyền bỗng hét lớn một tiếng.
Dương Tuyết còn kịp buông tay, thấy nam nhân mắt đột ngột mở mắt.
Áp lực vô tận từ bốn phương tám hướng ập tới, nàng lập tức quỳ sụp xuống đất.
“Bạch Cốt Tinh, cuối cùng ngươi cũng đến !”
Hai mắt dâng lên ánh đen, nàng đầy địch ý.
“Nếu ngươi quy y cửa Phật, thể bỏ qua tất cả chuyện cũ.”
“Buồn , vì quy y cửa Phật?”
Ban đầu Dương Tuyết căng thẳng, nhưng nhanh nàng nhận : lúc thể gì nàng, nếu trực tiếp bắt nàng , cần nhiều như .
“Phật môn gì ?”
Hắn vung tay áo, phát hiện giam cứng đài sen, thể dậy.
“Phật môn giới luật nhiều, thích.”
Nàng trả lời thẳng.
“Phật môn cho phép lấy vợ ? Cho phép ăn thịt uống rượu ? Cho phép quyến luyến hồng trần ?”
“Không.”
“Ngươi xem, nhiều quy định như , vì quy y?”
Dương Tuyết nhân cơ hội trả giá.
“Hơn nữa, sớm âm mưu của ngươi. Ngay từ đầu ngươi hề định để Tôn Ngộ Không thật sự lấy chân kinh. Hôm nay đến là trao đổi điều kiện với ngươi: Ngươi chỉ để Tôn Ngộ Không lấy chân kinh, mà còn cho quyền tự lựa chọn. Sau lấy chân kinh, bắt buộc cưới .”
“Hoang đường. Đã Phật môn, thể cưới vợ sinh con.”
“Nếu thì thôi.”
Dương Tuyết rành rọt:
“Ta nhất định ở bên Đại Thánh. Không chỉ , Đường Tăng vì thiên hạ mà thỉnh kinh, hi sinh nhiều như thế, vì thể ở bên nữ t.ử yêu?”
“Việc truyền giáo rốt cuộc vì điều gì? Phật Tây Thiên thì , nhưng ngươi là Thiên Trúc, những quy định do ngươi đặt thể thích hợp với tất cả nơi.”
Hắn tức giận nàng, trầm mặc .
“Các ngươi vì thêm tín ngưỡng, khi truyền các vùng khác đều tùy theo phong tục địa phương mà thích nghi, vì sớm mở những giới hạn ?”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Dương Tuyết tiếp:
“Sau Phật giáo truyền khắp nơi, sinh nhiều tông phái, nhiều nhánh khác . Có hòa thượng cưới vợ sinh con, hòa thượng chữa bệnh cứu , hòa thượng ăn cá ăn thịt, hòa thượng tự nhập thế cứu lạc lối.”
“Các ngươi tự xưng cứu thiên hạ khỏi khổ nạn, vì cứu lấy cầu chân kinh ?”
“Phật gia đến duyên phận, vì đoạn tuyệt trần duyên? Chẳng tự mâu thuẫn ?”
“Chủ nhân, đừng nữa, đang nhổ lông đầu hổ đó!”
Thanh Huyền run rẩy trốn lưng nàng, nhỏ giọng khuyên:
“Cứu xong mau chạy!”
“Ừ.”
Nàng cũng , lúc những lời chẳng khác nào đàn gảy tai trâu.
“Ngươi…”
Như Lai bỗng tiến sát nàng.
“Ngươi… trở thành chủ nhân của Côn Luân Kính.”
“ , thì ?”
Nàng vội thu Thanh Huyền túi Càn Khôn, che kín lưng, sợ cướp mất.
“Ngươi cũng ?”
“Ngươi , chủ nhân của Côn Luân Kính đại diện cho điều gì ?”
Thần sắc trở nên kỳ lạ, giọng cũng khác hẳn lúc , thái độ dịu ít.
“Chỉ cần ngươi nghĩ g.i.ế.c , những chuyện khác quan trọng.”
Nàng lùi một bước.
“Ngươi thề sẽ g.i.ế.c , sẽ giải trừ tâm ma của ngươi!”
“Ha ha ha…”
Như Lai lớn một tiếng, đó sắc mặt bình thản:
“G.i.ế.c ngươi… đối với ích gì?”
“Vậy vì ngươi tẩu hỏa nhập ma?”
Dương Tuyết mặt đổi sắc trêu chọc:
“Chẳng lẽ vì quá xinh , khiến ngươi phạm tội ?”
“Ngươi! Thật quá đáng!”
Hắn giơ tay lên, như chạm nghịch lân, mang theo ngàn vạn lửa giận ép xuống phía nàng!
“Đừng đừng đừng!”
Dương Tuyết lách né sang một bên.
“Đùa chút thôi mà, giỡn ?”
“Phật gia đùa giỡn!”
Hắn đổi hướng bàn tay, tiếp tục c.h.é.m xuống nàng.
“Ngươi vốn thuộc tam giới, còn mau chịu trói!”
“Hay lắm, giữ lời, còn bắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-cot-tinh-nung-niu/chuong-98.html.]
Xem Phật gia cũng chẳng từ bi!”
Dương Tuyết lớn tiếng mắng:
“Đạo mạo, giả dối vô cùng!”
“Bớt tạo khẩu nghiệp, kẻo rước họa !”
Hắn thu tay, từ cao xuống nàng.
“Ngươi , cần yêu nghiệt nhà ngươi cứu !”
“Hừ!”
Lời nàng thích !
Dương Tuyết tức giận, lấy Thiên Thư mặt , mở trang sách, lẩm nhẩm:
“Thiên Thư Thiên Thư, thể thu đồ ?”
Giọng Thanh Huyền nhỏ như muỗi, run rẩy:
“Chủ nhân, xin , đừng gây chuyện…”
“Xoạt xoạt xoạt—”
Thiên Thư lật nhanh, từng trang bay qua , cuối cùng dừng !
Trong nháy mắt kim quang bùng nổ, Như Lai cùng bảo tọa bỗng nhiên thu nhỏ .
“Ngươi… ngươi…”
Như Lai kinh hãi, chỉ nàng:
“Nữ nhân cuồng vọng! Ngươi thánh thư của Phật gia !”
“Sao là của các ngươi?”
Dương Tuyết nắm chặt Thiên Thư trong tay.
“Đã ở trong tay , thì là đồ của .”
“Phụt—”
Như Lai dường như chịu kích thích lớn, phun một ngụm máu, hóa thành một làn sương máu!
Dương Tuyết theo bản năng lùi một bước.
“Có chuyện thì đàng hoàng, cũng là từ bi, ức h.i.ế.p khác. Nếu thể thương lượng cho , nhất định ghi nhớ ân đức của ngươi.”
Vì Đại Thánh, nàng dừng đúng lúc, thể đà lấn tới.
Dù nàng cảm thấy bản chịu sự hạn chế của Như Lai, nhưng Tôn Ngộ Không cùng sư phụ, sư của vẫn nhờ Như Lai phong thần.
Như Lai tức đến rối loạn tâm trí.
Trong khoảnh khắc, Dương Tuyết cảm nhận chỗ yếu của tâm ma .
Như Lai…hóa sợ nàng sẽ thế địa vị của ?
Cái quái gì thế ?
Chỉ vì tính nàng, mà nghĩ đến mức đó ?
Xem , tâm của Như Lai… tĩnh.
Nàng đột nhiên đưa tay ấn lên Như Lai đang d.a.o động bất an, ma khí cuồn cuộn, khẽ :
“Ta kẻ đột ngột xuất hiện để cướp vị trí. Như Lai cứ yên tâm.”
“Ngươi dối!”
Hắn một chưởng hất tay nàng .
“Thiên Thư vốn thuộc về ! Năm trăm năm , nó chính là của ! Nay ở trong tay ngươi…”
“……”
Dương Tuyết bắt đầu hoài nghi: đây thật là Như Lai ?
Hay đúng hơn, chút điên loạn mặt nàng chính là một mặt khác của Như Lai?
Chẳng khác gì một phàm nhân nhỏ nhen, lải nhải, tính toán thiệt hơn.
Hình tượng Như Lai cao lớn vô biên, pháp lực vô song trong lòng nàng, sớm tan thành bọt nước.
“Dương Tuyết, nàng ở !”
“Dương Tuyết, đây!”
Dương Tuyết đột ngột đầu, là giọng của Tôn Ngộ Không!
Như Lai lạnh:
“Con khỉ đó vì ngươi mà hóa thành kẻ si tình, thật nực .”
“Thôi.”
Dương Tuyết nhanh chóng đem đóa bạch liên cắm giữa trán .
“Ngủ .”
Mở mắt nữa, nàng trở về thiền phòng của Như Lai.
Quan Âm thở phào một :
“Đa tạ cô nương.”
“Cáo từ!”
Dương Tuyết cảm thấy nguy hiểm đang tới gần, giường sắp tỉnh !
Lời dứt, nàng lập tức lao khỏi Linh Sơn, dùng hết khả năng, về nơi đó uống rượu.
“Dương Tuyết!”
Tôn Ngộ Không kéo nàng lòng, ôm chặt.
“Nàng về !”