Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu - Chương 97.

Cập nhật lúc: 2025-12-24 10:36:18
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Tuyết mơ cũng ngờ, một ngày Quan Âm Bồ Tát… theo dõi.

Trong một thị trấn nhỏ vô danh, tại một quán ăn bình thường đến mức chẳng gì đặc biệt, Dương Tuyết tự gọi cho một bình rượu, một đĩa thịt bò.

Ngồi đối diện nàng là Quan Âm, vị Bồ Tát vốn nhiễm khói lửa nhân gian.

 

đổi sang y phục phàm trần đơn giản, vẫn là một màu trắng thuần khiết, búi tóc cao gọn gàng càng khiến gương mặt đến mức khó phân biệt nam nữ , toát lên khí chất cao quý, xa vời, thể với tới.

Khách trong quán ngừng liếc nàng, ai cũng cảm thấy: như nên xuất hiện ở một quán ăn nhỏ bé tầm thường thế .

Tửu lâu xa hoa giữa trung tâm thị trấn mới là nơi nàng nên .

Nghe Quan Âm vạn ngàn hóa , nam nữ , nên lúc nàng, Dương Tuyết đành đè nén sự tò mò, hỏi về giới tính thật của Bồ Tát.

“Tiểu nhị, cho một ấm Thiết Quan Âm.”

Nói xong, nàng bỗng thấy tìm đúng loại nên gọi cho Bồ Tát.

Nghe , Quan Âm khẽ nhíu mày:

“Bần tăng uống .”

“Là vì tên ?”

Dương Tuyết chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt ngây thơ vô tội đến mức thể vô tội hơn.

“Ta cứ tưởng Bồ Tát sẽ thích cái tên . Chắc Bồ Tát từng uống qua, đúng ? Không , mời. Cơ hội ngàn năm một đấy.”

nàng là sứ giả đến từ Tây Thiên, thêm đôi mắt lớn như thể thấu thế gian, Dương Tuyết nhịn trêu chọc nàng một chút, xem xem vị Bồ Tát tồn tại chút gì giống thường .

Quả nhiên, Quan Âm từ chối nữa.

Chỉ là khi tiểu nhị bưng lên, nàng chăm chú làn nước lâu.

Không thể , cạnh Quan Âm, Dương Tuyết cảm giác bản cũng trở nên thần thánh, vĩ đại hơn ít.

 

Không khí quanh nàng dường như trong lành đến lạ, thời gian trôi chậm , đầu óc cũng tỉnh táo, linh hoạt hơn hẳn.

“Xin hỏi… Bồ Tát đến đây là để bắt về Tây Thiên ?”

Dương Tuyết uống rượu âm thầm tính thời gian, hy vọng khi Tôn Ngộ Không xuất hiện, thể tiễn vị Bồ Tát .

“Dương cô nương hiểu lầm . Bần tăng đến đây là để cầu xin cô nương một việc.”

Quan Âm chăm chú chén mặt, cuối cùng vẫn uống.

“Cái gì? Cầu ?”

Dương Tuyết kinh hãi, đũa trượt tay, miếng thịt rơi thẳng xuống bàn.

Bồ Tát… việc cầu xin nàng ?

Sao nàng tin ?

“Ta… chỉ là một tiểu yêu mà thôi, thể cầu chứ?”

Dương Tuyết đặt đũa xuống, nghiêm túc vị Bồ Tát từ bi mặt.

“Hay đây là chiêu mới của Bồ Tát, lừa về Tây Thiên bắt ?”

“Bần tăng lời dối. Quả thật chuyện cần nhờ cô nương.”

Quan Âm thoáng do dự, cau mày suy nghĩ một lúc, lấy bảo bình của :

“Chuyện đây nhiều đắc tội. Hôm nay hữu duyên gặp , mong cô nương chấp nhặt, nhận lấy món lễ tạ .”

“Hả? Bồ Tát… cũng xin ?”

Chẳng lẽ nàng đến vì chuyện Dương Tiễn đó?

“Lễ gì ?”

Nếu hợp khẩu vị, nàng đương nhiên sẽ nhận, dù nàng cũng từng Tây Thiên xem là yêu vật ác, coi như đây là tiền bồi thường.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

“Chỉ cần trong khả năng, cô nương cứ tùy ý nêu yêu cầu.”

Quan Âm cầm bảo bình và nhành liễu, trong thần sắc ẩn ẩn lộ một chút lo lắng.

Tốt quá.

Vậy thì nàng nhất định tận dụng cơ hội cho thật .

“Vậy Bồ Tát , rốt cuộc cầu chuyện gì?”

Dương Tuyết hỏi một cách thận trọng.

“Nhỡ , hoặc là… đáp ứng thì ?”

Quan Âm thẳng nàng.

Đôi mắt trong veo như ngọc, con ngươi tựa hồ linh tuyền, khiến đối diện cảm giác như tắm trong gió sớm ban mai.

“Trước đó Dương Tiễn từng đến tìm cô nương. Hôm nay bần tăng đến đây, cũng vì cùng một chuyện. Như Lai vì cô nương mà tâm ma bùng phát, hiện đang trong cơn nguy nan. Mong cô nương thể tay giúp đỡ.”

“……”

Nghe mà thấy vô lý vô cùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-cot-tinh-nung-niu/chuong-97.html.]

Nàng gì mà khiến Như Lai… tâm ma công tâm chứ?

Dương Tuyết uống một ngụm rượu để trấn tĩnh, hỏi:

“Giúp bằng cách nào?”

“Đi theo đến Linh Sơn. Gặp Như Lai , tự khắc sẽ cách.”

Quan Âm hạ thấp giọng.

“Việc … còn giấu Tôn Ngộ Không.”

“……”

Họ lo Ngộ Không đồng ý ?

Cũng .

 

Theo tính cách của Đại Thánh, Như Lai từ lâu còn trong danh sách tin tưởng. Nếu chuyện , chắc chắn sẽ cho rằng đây là cái bẫy.

Mà nàng… cũng đang nghĩ .

“Nếu cô nương tin, bần tăng thể thề.”

Quan Âm giơ tay lên, thần sắc nghiêm nghị.

“Nếu nửa lời dối trá, xin chịu trời phạt. Mong cô nương bỏ qua hiềm khích, cứu lấy Như Lai.”

“Bồ Tát…”

“Ta các đang tìm Lục Nhĩ Mi Hầu, lo sẽ trở thành kẻ thế Tôn Ngộ Không. Ta thể bảo đảm, Tôn Ngộ Không tuyệt đối sẽ thế…”

“Không.”

Dương Tuyết lập tức ngắt lời.

“Chuyện tin. Lục Nhĩ Mi Hầu hiện giờ ở ?”

Nàng chằm chằm Quan Âm:

“Nếu giao cho , để Đại Thánh tiếp tục hành trình Tây Du, sẽ tin các .”

“Được.”

Quan Âm đáp ngay, chút do dự.

“Tôn Ngộ Không sắp tới . Mong cô nương theo lên Linh Sơn, một nén hương sẽ về.”

“Được.”

Dương Tuyết đôi mắt Quan Âm.

Nàng tin ánh mắt đó.

Tạm thời… tin một .

Dương Tuyết dặn tiểu nhị rằng sẽ trong thời gian một nén hương, bảo nếu lát nữa nam nhân đến tìm thì cứ cho chờ.

Chớp mắt một cái, Quan Âm mang nàng đến Linh Sơn, nơi Như Lai tĩnh dưỡng.

Nhìn tình hình , rõ ràng Như Lai sẽ dễ dàng buông tha cho nàng.

Chuyện để Bồ Tát mặt.

Dương Tuyết cũng nhanh gọn.

Nàng bước đến bên giường trầm hương, chỉ thấy một cánh tay từ rèm vươn .

“Mời cô nương bắt mạch. Khi tự khắc cách cứu.”

Quan Âm hạ giọng, đề phòng khác phát hiện.

“Ta sẽ giữ kết giới. Nếu thật sự cứu , cũng khó cô nương.”

“Ta hiểu. Đa tạ.”

Nàng ngu.

Nếu để t.ử khác của Như Lai nàng đến, e rằng sẽ chẳng ai cho nàng rời .

Dương Tuyết đưa tay đặt lên cổ tay trong rèm.

Khoảnh khắc tiếp xúc, nàng như hút một thế giới khác.

Sau một tối ngắn ngủi, Dương Tuyết giữa một mặt nước mênh m.ô.n.g vô tận.

Trời nước liền , giữa đất trời chỉ còn ánh Phật quang nhàn nhạt và màu lam bất tận.

Nàng mặt nước, như bước đất bằng.

Nàng thấy xa, một tòa bảo tọa phát ánh kim quang một đang , xung quanh bao bọc bởi những đóa hoa sen trắng.

khi đến gần mới phát hiện, ảnh mang dáng vẻ nam nhân bao phủ trong ánh sương, thể rõ dung mạo, chỉ đóa hắc liên ấn đường giữa trán là hiện rõ ràng.

Đây chính là tâm ma ?

“Chủ nhân, đây là tâm ma của Như Lai, vẫn còn đang chìm trong mộng cảnh. Người chỉ cần đưa tay nhổ đóa hắc liên , tùy tiện tìm một đóa bạch liên đặt giữa trán .”

Giọng Thanh Huyền vang lên rõ ràng bên tai nàng.

“Ừ.”

Dương Tuyết nhịn hỏi:

“Sao thấy ? Hay là để một tay, nếu dụ bắt thì cũng nhận .”

“Ừ, chủ nhân thông minh.”

Thanh Huyền xuất hiện vai nàng, gật đầu, giọng trong trẻo:

“Người chính là kiếp nạn của Như Lai, cho nên sẽ luôn đề phòng .”

“Hắn mới là kiếp nạn của thì . Dù là việc cầu , cũng định buông tha . Ngươi xem, cần gì cứu .”

Nói , nhưng nàng vẫn đưa tay, nhổ đóa hắc liên .

Loading...