Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu - Chương 95.

Cập nhật lúc: 2025-12-23 15:51:17
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Tuyết cũng thăng cấp.

 

Vào buổi sáng sớm ngày thứ tám, khi những tia nắng đầu tiên chạm căn phòng, nàng chính thức đột phá.

 

"Chúc mừng chủ nhân! Giờ đây chẳng còn ai dám gọi là yêu nữa . Chỉ trong thời gian ngắn mà đạt tới cảnh giới Thiên Tiên, đúng là thiên tài!" 

 

Kẻ đầu tiên nhảy chúc mừng chính là Thanh Huyền.

 

"Thiên tài gì chứ, kiếp chỉ là gặp may thôi." 

 

Dương Tuyết rời giường, trời đất bên ngoài khoan khoái vươn vai một cái: 

 

"Thèm ăn tiểu long bao quá mất."

 

"Thật là tức c.h.ế.t mà! Biết bao nhiêu kẻ khổ công cả đời cũng thể thành tiên, còn cứ lẳng lặng thế mà lên thẳng Thiên Tiên, mà còn bảo là may mắn!"

 

"Thì đúng là may mà. Ngươi đấy, nếu Thiên Thư, lẽ giờ vẫn chỉ là một con yêu nhỏ bé cũng xua đuổi, đ.á.n.h đập." 

 

Nàng gương ngắm nghía dung nhan, rửa mặt qua loa bước ngoài.

 

Nàng nhất định tìm cái gì đó để ăn. 

 

Dù tu vi hiện tại chẳng cần ăn uống cũng , nhưng nàng từng từ bỏ sở thích , cứ đến bữa là thấy cồn cào. 

 

Nếu ăn gì, chắc nàng sẽ phát điên vì thèm, thậm chí thể gặm luôn cả cánh cửa mất!

 

Tiểu tiên đồng tin Dương Tuyết nấu cơm thì chỉ bừa cho nàng một cái lò sắc thuốc, đó chạy ngay mách với Bồ Đề.

 

"Nơi của chúng phàm trần chỗ cho nàng nấu nướng." 

 

Tiên đồng lầm bầm đầy khó chịu: 

 

"Sư phụ, thể đuổi nàng sớm một chút ?"

 

"Không ." 

 

Bồ Đề rời khỏi bồ đoàn: 

 

"Con phụ giúp nàng một tay ."

 

Tiểu tiên đồng dù trăm phần nhưng vẫn mặt Dương Tuyết để chuẩn nguyên liệu.

 

Có một điều ngại thừa nhận, đó là khi thấy vẻ tận tâm của Dương Tuyết bên bàn đạo cụ đủ loại cùng những kỹ năng lạ mắt, cơn thèm ăn của cũng bắt đầu trỗi dậy. 

 

Hắn thầm mong chờ, món ăn nàng ngon .

 

Hiếm khi mới nấu một bàn thức ăn, Dương Tuyết dĩ nhiên thể thiếu món mặn. 

 

Nhân lúc tiên đồng để ý, nàng con sông gần đó bắt một con cá về món cá kho tộ. 

 

Cũng may nàng vốn là một kẻ sành ăn chính hiệu, trong túi càn khôn lúc nào cũng sẵn đủ loại gia vị.

 

Khi mâm cơm dọn , nổi bật nhất chính là đĩa cá kho khiến ai nấy đều ngơ ngác.

 

"Sao thế?" 

 

Dương Tuyết hỏi với vẻ mặt ngây thơ: 

 

"Mọi ăn cá ?"

 

"Ngươi là..."

 

"Ta là yêu mà, ăn cá chứ?" 

 

Nàng lý sự đầy nghiêm túc: "Con cá c.h.ế.t vì , liên quan đến , nên tính là phạm giới."

 

Bồ Đề quan sát nàng kỹ lưỡng, bất giác đưa tay vuốt râu, đây là cử chỉ mỗi khi ông điều thắc mắc.

 

"Ngươi thật sự là yêu ?" 

 

Bồ Đề sang hỏi Thần Tài: 

 

"Ngươi tu vi của nàng đang ở cảnh giới nào ?"

 

"Không ," Thần Tài thành thật đáp, "Từ đầu gặp mặt, tài nào thấu thực lực của nàng ."

 

"Ngươi..." Bồ Đề dụi mắt: "Ngươi... ngươi đạt đến cảnh giới Thiên Tiên ?"

 

"Dạ?" 

 

Dương Tuyết múc cho mỗi một bát mì nhỏ đặt mặt: 

 

"Ngài nhận ."

 

"Ngươi xem kìa..." Vẻ mặt Bồ Đề như thấy ma, ông Thần Tài

 

"Thế mà nàng vẫn cứ khăng khăng là yêu?"

 

"Quả nhiên là Thiên Tiên!" 

 

Thần Tài chẳng chẳng rằng, cầm ngay lấy cổ tay nàng để bắt mạch: 

 

"Để xem nào."

 

Dương Tuyết rụt tay , xuống cầm đũa, nóng lòng gắp ngay một miếng thịt cá bỏ miệng: 

 

"Ăn cơm là quan trọng nhất, đói lắm ."

 

"Ngươi mà cũng đói cơ ?" 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-cot-tinh-nung-niu/chuong-95.html.]

Bồ Đề Thần Tài với vẻ mặt kỳ quặc: 

 

"Con nhóc rốt cuộc là loại yêu quái gì thế?"

 

"..." 

 

Thần Tài nén , thầm nghĩ ngờ Bồ Đề tổ sư phản ứng như , chẳng giống một vị lão thần tiên bí hiểm trong lời đồn chút nào, rõ ràng là một ông lão phàm trần hơn kém.

 

Dương Tuyết chẳng buồn để tâm đến họ, chỉ vùi đầu ăn một cách nghiêm túc. 

 

Với tiêu chí " thực mới vực đạo", một nàng xử gọn cả mâm cũng chẳng thành vấn đề!

 

Cảm giác lớn nhất của nàng lúc chính là: Dù yêu tiên, điều nàng thích nhất chính là ăn bao nhiêu cũng lo béo.

 

Tiểu tiên đồng bên cạnh, bàn đồ chay thì thèm lắm, nhưng ngửi thấy mùi cá kho thì nước miếng cứ chực trào

 

Thật ngờ đời một kỳ nữ thoát tục thế , giấu kín thực lực khéo tay !

 

"Lão tổ, hôm nay thể về ?" 

 

Sau khi đ.á.n.h chén no nê, Dương Tuyết thỏa mãn xoa bụng, cuối cùng cũng hỏi đến vấn đề quan tâm nhất.

 

Lần Bồ Đề phản đối nữa, trầm ngâm một lát ân cần dặn dò: 

 

"Lão hủ ngăn cản ngươi nữa, chỉ là chuyến gian nan hiểm trở, mong ngươi hãy tự liệu định trong lòng."

 

"Về tung tích của Lục Nhĩ Mi Hầu, lão tổ vẫn định tiết lộ ?"

 

"Dù cho ngươi , ngươi cũng chắc tìm thấy. Chính xác mà , ngươi khó tiếp cận . Ngay cả Như Lai hiện giờ cũng còn kiểm soát nữa, thế nên mới chuyện Dương Tiễn mời ngươi, gặp ngươi theo ý của ."

 

Dương Tuyết bất ngờ, xem Lục Nhĩ Mi Hầu thực sự mạnh. 

 

tại một vị như Như Lai để mất kiểm soát, thậm chí còn tẩu hỏa nhập ma vì cơ chứ? 

 

Như Lai tìm , chẳng lẽ để diệt khẩu ?

 

"Ta cùng ngươi nhé. Linh hầu đó lẽ đang ở đảo , gần đây tìm kiếm quanh đây nhưng xong hết, cùng cho bạn." 

 

Thần Tài đặt đũa xuống, chỉ nếm thử vài miếng, dù thì cũng toại nguyện ăn món chính tay nàng .

 

"Không cần ." 

 

Dương Tuyết thẳng mắt Thần Tài: 

 

"Không tin ngươi, mà là tin Thiên đình. Ngươi ở ngay mặt thế , chừng họ cũng sẽ ."

 

Bồ Đề gật đầu: " thế, lúc ngươi hành động một thực chắc chắn hơn."

 

Được sự đồng ý, Dương Tuyết dậy: 

 

"Vậy phiền hai vị nữa, xin một bước."

 

Thần Tài thôi, dáng vẻ vội vàng của nàng, trong lòng bỗng thấy vị đắng chát.

 

"Đi ." 

 

Bồ Đề bấm đốt ngón tay, nhận đúng như lời đồn, ông tài nào tiên đoán tương lai của Dương Tuyết, bèn xua tay: 

 

"Ngươi thiên thần hộ mệnh, ắt sẽ hóa nguy thành an, hãy bảo trọng."

 

"Đa tạ lão tổ." 

 

Nàng sải bước nhanh ngoài: 

 

"Đợi Đại Thánh thỉnh kinh trở về, chúng nhất định sẽ tới bái kiến ."

 

"Được , cứ thỉnh kinh về tính." 

 

Bồ Đề cầm đũa gắp một miếng nấm, gật gù khen ngợi: 

 

"Tay nghề khá thật, bao nhiêu năm mới nếm hương vị ngon thế ."

 

Gương mặt Thần Tài đượm buồn, nàng vẫn một cách dứt khoát như thế.

 

"Thần Tài , là ngươi tới Hoa Quả Sơn xem , coi như yểm trợ giúp một chút." 

 

Dương Tuyết nửa đường bỗng đầu , hì hì đề nghị: 

 

"Làm phiền ngươi nhé. Đợi về sẽ mời ngươi uống rượu."

 

"Được. Vậy chờ rượu của ngươi, là loại đắt tiền đấy nhé."

 

"Chuyện nhỏ, thiếu tiền !" 

 

Nàng đang giữ cả một núi vàng của Đại Thánh mà, rượu đắt thế nào cũng mua nổi.

 

Chờ bóng nàng khuất xa, Bồ Đề liếc Thần Tài: 

 

"Chính duyên của ngươi là nàng ."

 

"Ta , Nguyệt Lão cũng từng bóng gió nhắc nhở , nhưng chuyện tình cảm là tự điều khiển ."

 

"Lòng theo ý ... ừm, cũng ." 

 

Bồ Đề nhấp một ngụm rượu: "Khuyên ngươi nên sớm từ bỏ ý định . Tôn Ngộ Không vốn dĩ tính tình ngang ngạnh, chấp nhặt, cẩn thận kẻo dìm c.h.ế.t trong hũ giấm chua đấy!"

 

"..." 

 

Thần Tài im lặng, điều thì sớm thấu hiểu !

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

 

Loading...