Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu - Chương 103.
Cập nhật lúc: 2025-12-25 09:42:51
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g4nciRoie
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chuyện ?”
Tôn Ngộ Không bực bội nắm c.h.ặ.t lấy vai nàng, “Giờ chúng là chung một thuyền, chuyện quan trọng thế mà nàng cho ? Trong lòng nàng, lẽ nào đủ tin tưởng, là…”
Thấy tuôn một tràng ý định dừng , Dương Tuyết kiễng chân lên, khẽ hôn khóe môi :
“Đại Thánh, tin , chỉ là sợ sẽ kích động thôi.”
“Ta...”
Hắn ngẩn , cơn giận đầy bụng bỗng chốc chặn , lên xuống xong, cảm thấy chút khó chịu.
Hơn nữa, nàng khiến cũng quên mất cả giận, dáng vẻ dịu dàng mà bình thản của nàng cho trấn tĩnh .
“Nàng...”
vẫn hỏi cho lẽ.
Dù chuyện cũng nhỏ, đám hồ ly tinh ở Thanh Khâu dám dòm ngó linh hạch của yêu, thật là quá quắt! Hắn chỉ lập tức xông tới Thanh Khâu, san bằng nơi đó thành bình địa!
Dù cũng khó mà nguôi cơn giận của .
Thế mà lúc còn coi chúng là bạn, chỉ để chúng ở đây, thậm chí còn định một thời gian nữa sẽ tới Thanh Khâu dạo chơi.
“Nàng chuyện từ lúc nào?”
Tôn Ngộ Không nghiêm mặt, “Đừng nghĩ chuyện dễ dàng qua , hôn cũng vô dụng thôi.”
“Lúc tỉnh mới đấy,” Nàng bỗng nở nụ rạng rỡ, tựa đầu n.g.ự.c cọ cọ, nũng nịu :
“Đại Thánh chắc chắn đoán , ngủ ba ngày nay, công lực tiến triển thêm .”
“...”
Hắn bỗng nhiên nên giận nàng nên ghen tị với nàng nữa.
Hoặc giả, là đang âm thầm tự hào trong lòng.
Dù nương t.ử nhà lợi hại như thế, so với bản thuở ban đầu còn giỏi hơn nhiều.
Quan trọng nhất là, nương t.ử nhà còn khiêm tốn như .
, bỗng nhận một vấn đề: Có vì họ là phu thê danh chính ngôn thuận, bái lạy trời đất, nên nàng mới tin tưởng chăng?
Nàng ngẩng đầu hôn nhẹ lên yết hầu của , cả như xương tựa lòng :
“Hôn như thế tác dụng hả? Đại Thánh đừng giận nữa, sẽ từ từ kể cho , ? Dù chúng còn nhiều thời gian, cần vội vàng lúc .”
“...”
Tôn Ngộ Không đờ , hôn như thế thì ai mà chịu nổi!
Bất chợt, thấy như nhảy chậu nước nóng, cả nóng hầm hập, kìm mà tiếp tục chuyện nãy còn dang dở.
Thấy đồng t.ử của đột nhiên giãn , tim Dương Tuyết đập thót một cái, vội vàng vùng khỏi vòng tay :
“Đại Thánh, đồ ăn hỏng hết , vẫn ăn no.”
Tôn Ngộ Không giật tỉnh táo , thần sắc chút thẫn thờ, dám thẳng mắt nàng, bèn ngoài đầy gượng gạo:
“Ta tìm tên đầu bếp mới tới bảo một bàn khác.”
“Được, đợi .”
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Nàng chút lo lắng, Đại Thánh trông vẻ "khai khiếu" , thể tùy tiện trêu chọc nữa.
…
Linh Sơn.
Như Lai rời khỏi đại điện, vội vã trở về thiền phòng tọa thiền.
“Quan Âm, bạch cốt tinh giờ đang ở ?”
Như Lai nhắm mắt, chậm rãi lên tiếng:
“Ngươi dám tự ý chủ trương, để nàng nhổ bỏ tâm ma cho ! Tâm ma nếu dễ dàng loại bỏ như thế, việc gì chờ đợi.”
“ lúc đó nàng quả thực giúp ngài loại bỏ một phần, hiện tại...”
“Quan Âm!”
Giọng ngài bỗng cao v.út lên như tiếng chuông đồng vang dội khiến đầu óc bà đau nhức, rõ ràng là nổi giận!
“Đệ t.ử .”
“Ừm, là . Ngươi sai ở ?”
Hắn khôi phục dáng vẻ điềm nhiên tự tại, vững chãi như núi Thái Sơn, mỗi khi mở lời đều như Phật quang tỏa sáng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-cot-tinh-nung-niu/chuong-103.html.]
“Không nên để nàng tiến tâm ma của ngài, nên dễ dàng tin tưởng nàng ...”
“Ngươi nên để nàng thấy tâm ma của , càng nên để nàng giao tiếp với tâm ma của .”
Ngài bỗng mở mắt, thở dài đầy vẻ tiếc nuối:
“Đó là bản thể chân chính của .”
“...”
Quan Âm kinh ngạc, lẽ nào Như Lai đang hối hận vì thể hiện như một gã phàm trần tính tình nóng nảy mặt bạch cốt tinh chăng?
Nàng nén nổi tò mò, cẩn trọng ướm lời:
“Phật Tổ, t.ử hiểu, tại ngài từng gặp nàng mà nàng trở thành tâm ma của ngài?”
Như Lai đáp, chỉ cúi mắt tràng hạt.
Trong phòng, hương đàn hương thoang thoảng tỏa , thấm đẫm lòng .
“Đệ t.ử quá lời, mong Phật Tổ thứ tội.”
“Nàng chỉ là một biến ngoài tầm kiểm soát của , cũng chỉ là một thánh nhân sẽ khuynh đảo Tam giới. Lúc nàng tuy đủ mạnh, nhưng đủ dũng khí để đối đầu với .”
Hắn dậy đến bên cửa sổ, ánh nắng vàng rực rỡ đang trải xuống, lo âu :
“Nàng là tâm ma của Phật môn chúng . Nếu sớm trừ khử, e rằng trong tương lai xa, nàng sẽ là chủ nhân của Thiên giới .”
“Cái gì?”
Quan Âm ngẩng đầu, gương mặt vốn điềm tĩnh hiếm khi lộ vẻ chấn động:
“Chủ nhân Thiên giới... nghĩa là ?”
Như Lai lên bồ đoàn, nhắm mắt tu luyện:
“Nàng đến từ Thiên đạo, chịu sự ràng buộc của cõi , thậm chí còn thể nhân lúc Tam giới biến động mà ngự trị cả .”
“Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân. Trên cả Phật Tổ chẳng vẫn còn ...”
“Vô dụng thôi. Nàng nhảy khỏi ngũ hành, trưởng thành với tốc độ kinh hồn. Từ một bạch cốt tinh nhỏ bé cho đến lúc thể giải Kim Cô Chú của Tôn Ngộ Không, tính chỉ mới hơn hai tháng.”
“...”
Nghe giọng đầy bất lực của Như Lai, Quan Âm khỏi hồi tưởng hình ảnh lúc gặp Dương Tuyết cô nương.
Nàng trông chẳng qua cũng chỉ là một đại mỹ nhân mà thôi, thể sở hữu tạo hóa kinh đến thế.
“Giờ đây, e rằng ai thể dễ dàng trừ khử nàng . Ta lệnh cho ngươi tới Hoa Quả Sơn, tạo tâm ma cho nàng , như mới xuất hiện chuyển cơ.”
Như Lai xòe lòng bàn tay , một viên đan d.ư.ợ.c đang tỏa ánh hồng lung linh hiện lên.
“Chuyện ...”
Quan Âm mơ hồ dự cảm chẳng lành.
Suốt cả ngàn năm qua, nàng từng thấy thần sắc đầy toan tính như gương mặt Như Lai.
“Uống viên đan , khắp thiên hạ nữ t.ử nào thể cưỡng sức hút của ngươi. Nếu Dương Tuyết vì thế mà lòng đổi , nảy sinh tình cảm sâu nặng với ngươi...”
“Phật Tổ!”
Quan Âm kinh hãi lùi một bước, dường như dám tin tai :
“Chuyện thật hoang đường...”
“Cứu khỏi dầu sôi lửa bỏng, cứu Tam giới lúc nguy nan, sự hy sinh như thể gọi là hoang đường.”
“...”
Nàng cao giọng: “ vốn nam nhi, càng thể chiếm trái tim của nữ t.ử!”
“Ngươi vốn là nam, chẳng qua đa tín đồ đều tin rằng một Quan Thế Âm Bồ Tát từ bi hỉ xả nên là hóa nữ giới. Chẳng lẽ hóa hình quá lâu, ngươi thật sự quên mất chân của ? Hơn nữa đối với Bồ Tát, việc chuyển đổi giới tính hóa vốn là chuyện dễ như trở bàn tay.”
“ thu phục trái tim nữ t.ử, ắt là một nam t.ử phàm trần vướng bụi hồng trần. Đệ t.ử là phận Bồ Tát, thất tình lục d.ụ.c, thể dễ dàng trở thành tâm ma của nàng . Thay vì mạo hiểm như , chi bằng thành thật đối đãi, lấy danh nghĩa tri kỷ mà kết giao.”
“Tri kỷ thì thể trở thành tâm ma?”
Giọng của Như Lai như ma âm đầy mê hoặc vang lên bên tai nàng:
“Ta lệnh cho ngươi hóa thành nam t.ử, khiến nàng cam tâm tình nguyện vì ngươi mà từ bỏ tất cả. Viên đan sẽ giúp ngươi đạt kết quả gấp bội.”
“...”
Quan Âm hồn xiêu phách lạc, trân trân Như Lai, trong lòng cảm thấy đắng chát khôn cùng.
“Thời gian gấp rút, chẳng lẽ một Quan Âm đại từ đại bi, thần thông quảng đại lo lắng sánh nổi với một con khỉ ?”
Quan Âm nghẹn lời, lòng nguội lạnh như tro tàn.