Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu - Chương 102.
Cập nhật lúc: 2025-12-25 09:34:48
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyệt Bạch khẽ khàng xin Dương Tuyết, nàng phân bua rằng khác xúi giục nên mới thiếu suy nghĩ mà gõ cửa phòng họ.
Ngồi bàn ăn, Dương Tuyết nén nổi vẻ ngượng ngùng.
Mọi ở đây đều là bậc tu vi, chắc chắn đều họ gì.
Cho dù rõ, thì điệu bộ giận dữ lôi đình của Tôn Ngộ Không, đa phần cũng đoán tám chín phần.
Dương Tuyết vờ như bình tĩnh, xua tay :
“Không , cũng khéo thấy đói , ăn cơm thôi.”
“Ngươi thật sự giận chứ?”
Nguyệt Bạch tuy lớn hơn Dương Tuyết đến mấy trăm tuổi, nhưng hiện tại đang chịu sự ràng buộc của Linh Khế nên tự nhiên dám coi thường nàng.
“Ngươi còn nữa là giận thật đấy!”
Dương Tuyết lướt qua nàng về phía bàn ăn, “Mọi dùng bữa ?”
“Vẫn , đều đang đợi ngươi và Đại Thánh.”
Thực Nguyệt Bạch đang chuyện cầu xin Dương Tuyết, nên mới chủ động như .
Dương Tuyết nhận ánh mắt của Nguyệt Bạch cứ dán c.h.ặ.t lên , đó vờ như gì mà né tránh .
Nàng sang Đại Thánh đang bên cạnh, khẽ xích gần hỏi nhỏ:
“Nguyệt Bạch thế nhỉ? Trên mặt dính gì ?”
“Không . Chắc tại nàng xinh quá nên nàng nhịn mà thêm vài cái thôi.”
Nói xong, Tôn Ngộ Không gắp một miếng thịt gà bỏ bát nàng:
“Ngủ ba ngày , bồi bổ nguyên khí cho .”
“...”
Dương Tuyết cạn lời, Đại Thánh khen khác mà tự nhiên như , khiến nàng chẳng phản bác .
Huyền Vưu bắt đầu mất kiên nhẫn khi Tôn Ngộ Không vẫn đưa câu trả lời dứt khoát.
“Tôn Ngộ Không, hiện giờ cả Yêu giới đang đợi cái gật đầu của ngươi, chức Yêu Vương ngươi nhận ?”
Ánh mắt Huyền Vưu vô tình lướt qua Dương Tuyết, “Dẫu mỹ nhân trong lòng, Đại Thánh đắm chốn dịu dàng thì khó lòng dứt . lúc ngươi nhiều thời gian để chìm đắm trong tình ái , Tam giới bắt đầu loạn lạc , nếu ngươi còn gật đầu, e là Đường Tăng sắp bắt thịt đấy.”
“Bản Đại Thánh lý do để từ chối ?”
Tôn Ngộ Không chẳng buồn ngẩng đầu, trong mắt chỉ Dương Tuyết:
“Có điều vội, thiên hạ đại loạn thì gì ?”
Dương Tuyết cũng cùng suy nghĩ.
Hiện tại tình cảnh của hai họ nguy hiểm, nếu thiên hạ đại loạn, đối với họ chỉ lợi chứ hại.
“Dương cô nương, chuyện cầu xin ngươi.”
Thấy hai họ cứ quấn quýt rời, Nguyệt Bạch cuối cùng cũng nhịn mà lên tiếng:
“Liệu ngươi thể hủy bỏ Linh Khế với , hoặc cùng về Thanh Khâu diện kiến Hồ Đế ?”
Dương Tuyết nhíu mày, ngẩng đầu Nguyệt Bạch đang tỏ vẻ lúng túng, hiểu chuyện gì.
“Nguyệt Bạch ở Thanh Khâu cũng là bậc phận tôn quý, nếu ngươi hủy bỏ Linh Khế với nàng , e rằng sẽ nhiều điểm bất tiện.”
Huyền Vưu nắm lấy tay Nguyệt Bạch, nàng giải thích.
Dương Tuyết lập tức hiểu .
Nguyệt Bạch lớn tuổi hơn nàng nhiều, tu vi chẳng kém, còn là nhân vật tầm ảnh hưởng ở Thanh Khâu, đương nhiên thể cứ một bạch cốt tinh như nàng kìm kẹp mãi.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Nghe thấy lời , Tôn Ngộ Không khẽ nhếch môi đầy ẩn ý.
Hắn thầm nghĩ nếu giải trừ thật, Nguyệt Bạch nhất định sẽ hối hận cho xem.
“Đương nhiên là , kìm kẹp chắc chắn là dễ chịu gì, hơn nữa giữ Linh Khế cũng chẳng mang lợi ích gì lớn cho cả.”
Ngay lúc Nguyệt Bạch cứ ngỡ nàng sẽ đồng ý, Dương Tuyết dứt khoát gật đầu, đặt đũa xuống dậy:
“Ta thể hủy bỏ ngay bây giờ.”
“Không cần vội thế ...”
Thấy nàng chủ động như , Nguyệt Bạch ngược cảm thấy hổ thẹn, dù ban đầu nhờ nàng cứu mạng mới sự ràng buộc .
“Đừng ngại, giải trừ sớm gì nào!”
Nói xong, Dương Tuyết đến mặt Nguyệt Bạch, đưa tay nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu nàng, nhắm mắt bắt đầu niệm chú:
“Nhanh thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-cot-tinh-nung-niu/chuong-102.html.]
Thanh Thanh và Đông Trúc chơi về đến nơi thì thấy Nguyệt Bạch phun một ngụm m.á.u tươi, ngã quỵ trong lòng Huyền Vưu.
"Tỷ tỷ!"
Nàng vội vàng chạy , lo lắng hỏi:
"Tỷ tỷ, tỷ thế ?"
"Không , chỉ là vì hủy bỏ Linh Khế nên thể bảo vệ linh hạch của nàng nữa. Vết thương cũ do tẩu hỏa nhập ma đây tái phát nên bất chút thôi."
Nói xong, Dương Tuyết đưa tay giúp nàng trị thương đơn giản thản nhiên bàn ăn cơm.
Huyền Vưu kìm , cất giọng trách móc:
"Ngươi ? Vậy mà vẫn đồng ý hủy Linh Khế dứt khoát thế , một tiếng?"
Tôn Ngộ Không kẻ dám trách mắng nương t.ử , lập tức bật dậy khỏi ghế, sẵn sàng lao tính sổ với Huyền Vưu.
Dương Tuyết nhẹ nhàng giữ tay , nàng ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Huyền Vưu, bình thản :
"Chẳng lẽ ngươi ? Ngươi sống hơn một ngàn năm , lẽ nào nghĩ tới điều ?"
"..."
Huyền Vưu lập tức cứng họng.
"Huyền Vưu... mà, trách nàng ... khụ khụ!"
Nguyệt Bạch yếu ớt tựa lòng , "Dìu nghỉ một lát là ."
Nhìn đôi môi trắng bệch của Nguyệt Bạch, Dương Tuyết cuối cùng cũng chút nỡ, nhưng vì rõ chân tướng, nàng thể để lòng mù quáng lấn át lý trí mà đồng cảm với nàng .
"Thực , cơ thể ngươi vốn khiếm khuyết. Việc ngươi bảo Thanh Thanh mời đến Thanh Khâu, e rằng đơn thuần là lôi kéo và Đại Thánh nhỉ."
Nàng nhẹ nhàng lên tiếng, giọng chút gợn sóng, chằm chằm bóng lưng đang cứng đờ của Nguyệt Bạch.
Dù trong lòng chút mủi lòng, nhưng nàng quyết định vờ như nữa, dùng tông giọng bình thản nhất để vạch trần mục đích của đối phương:
"Nếu vì vấn đề sĩ diện mà hủy Linh Khế với , cứ thế bình yên trôi qua chừng ba năm trăm năm, ngươi ắt sẽ bình phục. Dù ngươi thừa nhận thì cũng mục đích thật sự của các khi mời đến Thanh Khâu: Các nhắm viên linh hạch thể che giấu thiên cơ của ."
"Cái gì!"
Tôn Ngộ Không gầm lên, một chưởng vỗ nát bàn ăn, lửa giận ngút trời Huyền Vưu:
"Chuyện , ngươi cũng rõ?"
"Có một chút, nhưng Nguyệt Bạch nàng thực sự định lấy linh hạch của Dương Tuyết ."
Huyền Vưu vốn đang điềm tĩnh, nay thấy Tôn Ngộ Không nổi trận lôi đình thì giọng nhỏ hẳn , vô thức ôm c.h.ặ.t Nguyệt Bạch lòng:
"Ta cũng ý nghĩ của họ chẳng khác nào viển vông. Đã thể che giấu thiên cơ, Dương Tuyết tất nhiên hạng tầm thường."
Thanh Thanh bàng hoàng há miệng, sang hỏi khẽ Đông Trúc:
"Những gì họ ... là thật ?"
Đông Trúc mím môi, khẽ gật đầu.
"Sao cha thể ..."
"Trước đó họ các trở thành bạn bè. Hơn nữa, họ cũng là vì cho Nguyệt Bạch, nếu tỷ linh hạch, e là Đại La Thần Tiên cũng cứu nổi."
Hắn nhỏ thêm một câu:
"Thời gian của tỷ còn nhiều nữa."
"Là bao lâu?"
Thanh Thanh kinh hãi Nguyệt Bạch, nước mắt tức khắc trào :
"Mọi đều giấu , còn bắt chuyện như thế !"
"Thanh Thanh, đây..."
Nguyệt Bạch định giải thích, nhưng vì quá nôn nóng dẫn đến khí huyết công tâm, nàng liền ngất lịm .
"Mau đưa nàng về phòng nghỉ ngơi , chuyện gì đợi tỉnh dậy hãy ."
Dương Tuyết cũng sự việc đến nước , "Sức khỏe là quan trọng nhất, Thanh Thanh cũng đừng quá tự trách, dù cũng đến Thanh Khâu mà."
"Sao thể như thế chứ..."
Thanh Thanh tuổi còn nhỏ, tính tình cương trực nên cảm thấy hổ thẹn:
"Thành thật xin tỷ tỷ, ..."
"Đi chăm sóc Nguyệt Bạch , giận ."
Thực lúc đầu nàng chút tức giận, nhưng hiện tại Tôn Ngộ Không bảo vệ trong lòng, nàng chợt cảm thấy những toan tính của ngoài chẳng còn quan trọng nữa, miễn là nàng tin tưởng luôn che chở cho nàng.
Dương Tuyết rõ, nếu nàng ngăn , Tôn Ngộ Không chắc chắn xông lên nện cho Huyền Vưu một trận tơi bời .
Chỉ trong chốc lát, trong đại sảnh chỉ còn hai họ.