Bạch Cốt Tinh Nũng Nịu - Chương 101.
Cập nhật lúc: 2025-12-25 09:13:43
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4AtVhx646d
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chẳng với , ở thời đại của chúng ... những chuyện chỉ cần xem tiểu thuyết, tranh vẽ là thôi.”
“Vậy thì nàng...” Hắn ấp úng, “Vậy giờ nên... với nàng ...” Lời còn dứt, bất ngờ xoay đè nàng xuống , chặn đôi môi .
“Ta... nhớ , hình như nàng... mong chờ chuyện .”
Hắn từng chữ đứt quãng, đột nhiên như biến thành một khác, bàn tay rộng lớn bắt đầu chậm rãi mơn trớn nàng.
“Không... , Đại Thánh hiểu lầm , hề mong chờ, chỉ là trêu chọc một chút thôi...”
Dương Tuyết đỏ bừng mặt, đưa tay giữ c.h.ặ.t mu bàn tay , c.ắ.n môi cảm thấy cả thế giới như đảo lộn, .
Dù lúc trêu chọc Đại Thánh thì miệng lưỡi hung hăng, nhưng khi thật sự đối mặt với chuyện , nàng hóa còn nhát gan hơn cả .
“Nói là nàng mong chờ?”
Khóe mắt đỏ lên, bộ dạng đáng thương với hàng mi ướt át, đang cố gắng kìm nén sự xung động mãnh liệt như sóng cuộn biển trào.
Nghe giọng trầm thấp khàn khàn của , Dương Tuyết cảm thấy sống lưng tê rần, cả vùng gáy cũng trở nên mụ mẫm... Lòng bàn tay nóng, nóng đến mức khiến trái tim nàng ngứa ngáy thôi.
“Không , ...”
Nàng hoảng loạn, dám thẳng mắt .
“Đừng sợ, xem qua tranh vẽ của phàm trần , sẽ để nàng đau .”
Hắn cúi ghé sát tai nàng, thở ấm áp phả cổ khiến nàng run b.ắ.n lên, tựa như một nụ hoa nhỏ sắp bóc mở.
Vốn dĩ Tôn Ngộ Không vẫn còn chút lý trí, nhưng khi thấy nàng đầu , để lộ chiếc cổ trắng ngần thon dài cùng hàng mi khẽ run rẩy đầy vẻ đáng thương, trái tim lập tức kích động.
Gần như thể khống chế nữa, cúi xuống c.ắ.n nhẹ lên cổ nàng.
“A...”
Nàng vô thức thốt lên, chợt nhận âm thanh quá đỗi gợi cảm, vội vàng đưa tay bịt miệng .
“...”
Như nhận tín hiệu mời gọi, nồng nhiệt hôn nàng như một con sư t.ử dũng mãnh, chẳng thể giữ nổi vẻ dịu dàng mà chỉ nuốt chửng nàng bụng...
Dương Tuyết nhắm nghiền mắt, cảm thấy thế giới của bắt đầu sụp đổ, dần chìm đắm trong sự hân hoan từng .
Hình như... chuyện cũng đáng sợ đến thế, trái giống như đang lọt thỏm giữa những lớp kẹo bông mềm mại, như uống một ly rượu mang tên “giấc mộng ”, chỉ nếm trải vị ngọt mãi thôi.
Bất chợt, nàng cảm thấy lạnh, theo bản năng đưa tay che . Hắn cởi áo nàng , chỉ còn lớp nội y do tự tay nàng khâu.
“Phù...”
Cảnh tượng mắt khiến bắt đầu phát cuồng.
Ánh mắt vốn trong trẻo như chú nai con ban nãy giờ đây đột nhiên vằn lên những tia m.á.u!
Dương Tuyết kinh sợ, đôi mắt to tròn phủ một lớp sương mờ, cánh môi hé mở, bất lực vị Đại Thánh chút xa lạ mặt.
“Ta...”
“Đừng sợ, nhắm mắt .”
Yết hầu khẽ chuyển động, khóe môi tự chủ mà nhếch lên, giọng khàn đặc như cát sỏi nhẹ nhàng dỗ dành:
“Nàng cứ như thế , bản Đại Thánh sẽ thấy như đang phạm tội .”
“Đại Thánh, ...” Nàng như một chú cá mắc cạn, vô thức l.i.ế.m môi.
Giây tiếp theo, đưa tay che mắt nàng , một nữa chiếm lấy đôi môi nàng.
Nụ hôn mạnh bạo, thậm chí phần vụng về đến mức chạm cả răng.
Nhiệt độ trong phòng dần tăng cao, cả hai bắt đầu nhập cuộc.
Dương Tuyết cũng chuẩn sẵn tâm lý, còn kháng cự những rung động đang dâng trào...
"Cộc cộc cộc!"
"Cộc cộc cộc!"
Dương Tuyết giật tỉnh táo ngay tức khắc.
Nàng mở bừng mắt, vội vàng vớ lấy chiếc chăn bên cạnh, quấn c.h.ặ.t lấy hở một kẽ tóc!
"Ai đó!"
Tôn Ngộ Không thở dốc, đột ngột đầu về phía cửa, ánh mắt như g.i.ế.c c.h.ế.t kẻ bên ngoài!
Khó khăn lắm mới đến đoạn cao trào, kẻ nào mắt dám chạy tới gõ cửa lúc ! Phá hỏng chuyện của bản Đại Thánh, đáng c.h.ế.t!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bach-cot-tinh-nung-niu/chuong-101.html.]
Nguyệt Bạch ngoài cửa thấy giọng của Tôn Ngộ Không, lập tức hiểu đến đúng lúc, vội vàng đặt khay xuống vắt chân lên cổ mà chạy!
Cung giương là b.ắ.n, Tôn Ngộ Không mắt đỏ vằn, đưa tay kéo chăn của nàng:
"Người , chắc là đến đưa cơm trưa thôi..."
"Ưm..."
Nàng nghiến c.h.ặ.t răng, chỉ tìm cái lỗ nào đó mà chui xuống cho xong.
...
Mười lăm phút , Tôn Ngộ Không đen mặt bước tiền sảnh.
Ngồi trong đại sảnh, vây quanh chiếc bàn tròn lớn để đợi hai dùng bữa là những gương mặt với đủ loại biểu cảm, ai nấy đều tò mò về phía .
Tôn Ngộ Không Huyền Vưu đầy ẩn ý, Dương Tiễn đang xem kịch vui, và cả Thần Tài cũng đang sắc mặt đen kịt kém, lập tức hiểu chuyện!
"Là kẻ nào sai tới gõ cửa? Các ngươi tự ăn cơm ?"
Ánh mắt Tôn Ngộ Không lướt qua , hờ hững :
"Một lũ thần tiên mà còn học trần ăn với uống, là các ngươi rảnh rỗi quá !"
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
"Ngươi gì, chẳng lẽ..."
Thần Tài bỗng bật dậy, mặt đỏ tía tai định tranh luận với Tôn Ngộ Không, thì đột nhiên Dương Tiễn bên cạnh bịt miệng, ấn mạnh xuống ghế.
"Công Minh chỉ là tâm trạng , hiểu chuyện, mong Đại Thánh đừng để tâm."
Dương Tiễn dùng lực ghì c.h.ặ.t vị Thần Tài đang vùng vẫy, nở nụ đúng mực:
"Vừa Nguyệt Bạch chỉ đưa cho Đại Thánh thôi. Giờ Dương Tuyết tỉnh, chúng cũng yên tâm . Đợi lát nữa thấy nàng bình an, chúng sẽ tự khắc rời ."
Tôn Ngộ Không lườm vị Thần Tài đang trừng mắt , hất vạt áo xuống:
"Nàng tỉnh, cơ thể còn yếu. Bản Đại Thánh sẽ chăm sóc nàng , các ngươi nhất đừng đến phiền, chúng sẽ tự rời !"
"Nàng rốt cuộc , tại trở nên như ? Chẳng lẽ với tư cách là bạn bè, nên hỏi thăm ?"
Thần Tài gạt tay Dương Tiễn , phẫn nộ chỉ tay Tôn Ngộ Không:
"Đừng tưởng ngươi định gì. Thể trạng nàng đang yếu như thế, ngươi thể..."
Lời nghẹn nơi cổ họng, nuốt nước bọt, đột nhiên mở lời tiếp thế nào!
Tôn Ngộ Không nhếch môi , đầy hứng thú hỏi: "Sao nào, ngươi gì?"
Dương Tiễn kéo tay áo Thần Tài:
"Bỏ , chuyện liên quan đến ngươi, hà tất nổi giận lớn đến !"
"..."
Không liên quan đến ? Sao liên quan chứ!
Người mà thầm thương trộm nhớ bao lâu nay, thật sự còn chút cơ hội nào ?
Hắn tin Dương Tuyết thật lòng ở bên Tôn Ngộ Không.
"Ta đoán, nàng gặp của Tây Thiên."
Dương Tiễn Tôn Ngộ Không, vẻ mặt nghiêm nghị:
"Tin tức từ Thiên Đình truyền tới, tâm ma của Như Lai giải đầy nửa ngày thì nhập ma nữa. Thời gian trùng khớp với lúc các trở về, xem liên quan đến Dương Tuyết."
Lần mặt Thiên Đình gặp Dương Tuyết, thỉnh cầu nàng gặp Như Lai.
Dù chuyện tâm ma của Như Lai bắt nguồn từ Dương Tuyết vẻ hoang đường, cũng rõ nguyên nhân tại , nhưng qua nhiều nguồn tin xác thực, chuyện là thật.
"Như Lai?"
Tôn Ngộ Không hừ lạnh, ánh mắt sắc lẹm:
"Hắn đúng là âm hồn bất tán, giờ còn dám nhúng tay cả nữ nhân của !"
"E là bọn họ sẽ còn tìm đến Dương Tuyết, các nên sớm tính toán. Nàng tỉnh, chúng tiện phiền, xin cáo từ ."
Nói xong, kéo phắt vị Thần Tài đang cam lòng rời , ghé sát tai nhỏ:
"Còn , định ở để ghét bỏ ? Công Minh , hà tất khổ như ."
"..."
Thần Tài nới lỏng nắm tay, thần sắc lạc lõng, lẳng lặng bước ngoài.