Bác Sĩ Y Khoa Tu Tiên - Chương 99

Cập nhật lúc: 2026-01-07 07:37:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sở Cửu Ý lập tức vui, đây là lời gì !

 

Phạm Liệt càng vui hơn: "Ngươi luyện đan mà!"

 

Sở Cửu Ý tức đến nỗi trợn mắt, định bỏ .

 

Phạm Liệt hết lời ý mới dỗ dành ông .

 

Sở Cửu Ý cũng vòng vo nữa, trực tiếp hỏi: "Gần đây Thẩm gia xảy chuyện gì ? Sao đều trở nên kỳ lạ thế?"

 

Phạm Liệt vỗ đầu: " , ngươi còn ."

 

Hắn liền kể chuyện của Thẩm Dao Chu cho Sở Cửu Ý .

 

Sở Cửu Ý xong, râu cũng dựng lên vì tức giận: "Quá đáng mà! là quá đáng!"

 

"Ta đến Thẩm gia các ngươi cung phụng, vốn nhục phận y tu của , nhà các ngươi thế mà còn nuôi thêm y tu khác, còn là loại tà môn ngoại đạo , đây quả thực là sỉ nhục ! Ta lập tức trở về môn phái, cung phụng vô dụng cho các ngươi nữa!"

 

Sở Cửu Ý xong, phất tay định bỏ .

 

Phạm Liệt nhỏ giọng lưng ông : " mà Thẩm y tu chữa khỏi bệnh cho lục công t.ử..."

 

Bước chân của Sở Cửu Ý chậm .

 

Phạm Liệt: "Nàng còn chữa khỏi bệnh cho mấy vị chân nhân của Phá Nhạc Kiếm Tông, bọn họ đều từ Kim Đan tiến lên Nguyên Anh..."

 

Bước chân của Sở Cửu Ý dừng .

 

Phạm Liệt: "Hiện tại phần lớn gia chủ của các thế gia ở Vân Trạch Châu đều đang ở Lan Đinh Viện, mời nàng chẩn bệnh cho con cháu của ..."

 

Sở Cửu Ý , lý lẽ hùng hồn: "Nói bậy! Bây giờ sẽ cùng ngươi, vạch trần trò lừa bịp của nàng !!"

 

Hai đến cửa Lan Đinh Viện, chỉ thấy một hàng dài xếp hàng, hiện trường náo nhiệt như chợ.

 

"Lăng cô nương, công t.ử nhà đặt cọc , lấy ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-99.html.]

 

"Đi ! Đừng chen ngang!"

 

Rất nhanh, bên trong truyền một giọng : "Hôm nay hết . Mời ngày mai đến sớm."

 

Hiện trường lập tức vang lên một tràng than thở, ngoài một cam lòng vẫn ở chờ thêm , những khác đều ngoan ngoãn rời .

 

Sở Cửu Ý mà trợn mắt há hốc mồm, trong đó còn mấy gương mặt quen thuộc, ngờ công t.ử của các thế gia đường đường chính chính, thế mà giống như đàn bà chanh chua, chen chúc trong đám đông, mặt đỏ tía tai giành với khác.

 

Phạm Liệt dẫn ông đến mặt Lăng Tân Nguyệt.

 

Lăng Tân Nguyệt ngẩng đầu lên: "Hôm nay hết , ngày mai đến sớm."

 

Phạm Liệt xoa xoa tay, giọng nịnh nọt: "Lăng cô nương, là đây, Phạm Liệt. Thẩm y tu tìm y tu luyện đan ? Đây chính là y tu mà Thẩm gia chúng cung phụng - Sở Cửu Ý, Sở y tu."

 

Lăng Tân Nguyệt đ.á.n.h giá Sở Cửu Ý một lượt.

 

Sở Cửu Ý ngạo nghễ ngẩng đầu lên.

 

Lăng Tân Nguyệt nhíu mày: "Có già..."

 

Sở Cửu Ý: "???"

 

Lăng Tân Nguyệt thở dài: "Thôi, theo trong."

 

Sở Cửu Ý vui, ông là y tu, bất kể đến khác cũng đều cung kính với ông , phàm nhân mắt những lạnh nhạt với ông , mà còn ghét bỏ ông như , quả thực lý lẽ.

 

nghĩ đến những gì Phạm Liệt , ông vẫn quyết định tạm thời nhẫn nhịn.

 

Lăng Tân Nguyệt dẫn ông đến một căn phòng.

 

Sở Cửu Ý chỉnh quần áo, ngạo nghễ ngẩng đầu bước : "Ngươi chính là Thẩm Dao Chu?"

 

Ông xong, thấy bất kỳ tiếng trả lời nào, vội cúi đầu xuống thì phát hiện mặt Thẩm Dao Chu, mà là mấy y tu khác cũng xuất từ môn phái nhỏ giống ông .

Loading...