Thẩm Dao Chu tiện nhận: " chuẩn quà gì cả."
Phó Sinh Hàn lấy Ngọc Đồng Tâm từ n.g.ự.c : "Ngươi tặng cái ."
Thẩm Dao Chu càng hổ hơn, bởi vì đó nàng còn nghĩ cách đòi máy theo dõi điện tim của từ Phó Sinh Hàn, bây giờ thể lời nào.
Thật chỉ dùng một cũng , chỉ là chức năng báo động hai chiều, nhưng cũng đủ dùng .
Nàng cho Phó Sinh Hàn chức năng của Ngọc Đồng Tâm, cuối cùng : "Nếu ngươi thương, ngươi hãy dùng cái liên lạc với , bất kể ở , cũng sẽ lập tức đến cứu ngươi."
Ánh mắt Phó Sinh Hàn lóe lên một tia sáng, mím c.h.ặ.t môi: "Được."
Thẩm Dao Chu ngượng ngùng gãi đầu: " ngươi mạnh như , chắc cũng cần cứu , là tự đa tình ."
Ánh mắt Phó Sinh Hàn dừng mặt nàng, nhẹ giọng : "Không ."
Thẩm Dao Chu: "Hả?"
Phó Sinh Hàn: "Ngươi là đầu tiên cứu ."
Ánh mắt ẩn chứa ánh sáng nhàn nhạt, đôi môi vốn thẳng tắp cong lên một chút, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lộ vài phần ngây thơ.
Thẩm Dao Chu sửng sốt, quên mất định gì.
nụ chỉ thoáng qua, biểu cảm của Phó Sinh Hàn trở nên nghiêm túc: " , còn một chuyện nữa."
Thẩm Dao Chu vẫn đang nghĩ đến nụ của , chút mất tập trung: "Chuyện gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-82.html.]
Phó Sinh Hàn : "Lúc ở Thành Doanh, tên ma tu cố ý tấn công ngươi."
"Không thể nào?" Thẩm Dao Chu sửng sốt, đoán già đoán non: "Có lẽ là vì quá yếu nên mới tấn công ."
Phó Sinh Hàn lắc đầu: "Hắn rõ ràng pháp thuật hệ Thổ, nhưng khi giao chiến với chúng sử dụng, thà g.i.ế.c cũng dùng để đối phó với ngươi, hợp lý chút nào."
Nói như , Thẩm Dao Chu cũng chút tin.
dù là nàng nguyên chủ đều từng đến Thành Doanh, cũng từng gặp tên ma tu , căn bản thể nào chọc đối phương, hơn nữa nàng chỉ là một phế vật ngũ linh căn, cũng đáng để một tên ma tu liều mạng đến g.i.ế.c nàng chứ?
Có lẽ mục tiêu của đối phương là nàng mà là thứ gì đó nàng, hoặc cách khác là... huyết mạch.
Thẩm Dao Chu lấy viên lưu ảnh thạch màu xanh từ trong cổ áo , đây là vật mà mẫu của nguyên chủ để cho nàng.
Một vợ thứ của một gia tộc tu tiên bình thường, trong tay lưu ảnh thạch mà chỉ t.ử của các đại môn phái mới .
Còn cả sự thật mà đều kiêng kỵ nhắc đến, đó là việc nhị phòng đuổi khỏi nội viện.
Tất cả những điều đều hợp lý.
Ban đầu Thẩm Dao Chu cho rằng những chuyện liên quan đến nên mấy để tâm, cũng cố ý dò hỏi, nhưng bây giờ chuyện liên quan đến tính mạng của , nàng thể để tâm.
Nàng suy nghĩ một hồi, quyết định hỏi đại trưởng lão.
Đại trưởng lão xong ý định của nàng, vẻ mặt phức tạp thở dài: "Thật cũng nhiều về chuyện ."
"Mẫu ngươi mười sáu năm gả Thẩm gia chúng , nàng tự xưng là tu sĩ tự do, thương phụ ngươi cứu nên mới gả cho ông vợ, một năm khi thành thì sinh ngươi. Trong trí nhớ của , tính tình nàng lạnh lùng, với phụ ngươi thì kính trọng như khách, ngày thường hầu như chỉ ở trong viện của , cũng mấy quan tâm đến chuyện trong tộc."