Độc đan vốn dĩ dai và cứng, nhưng trong tay nàng nó giống như lấy hạt cơm bát , đơn giản vô cùng, hơn nữa trong quá trình , nàng hề chạm linh mạch của Thẩm Túy An.
Sau khi lấy , nàng điều khiển linh lực bọc lấy nó, đưa khỏi vết cắt.
Độc đan rời khỏi linh mạch thì biến thành dạng lỏng, Thẩm Dao Chu đặt nó chiếc bát chuẩn sẵn.
Chiếc bát trắng tinh lập tức ăn mòn thành một cái hố nhỏ, đồng thời phát mùi hôi thối.
Thẩm Túy An thể tin thứ là từ linh mạch của lấy .
Thẩm Dao Chu bắt đầu công việc tiếp theo.
Độc đan dai và cứng, nàng chỉ thể lấy từng chút một, như một chú kiến tha lâu đầy tổ, chữa trị từng chút.
Linh lực tắc nghẽn từ lâu của Thẩm Túy An như dòng sông cuồn cuộn chảy linh mạch, giống như mưa tưới mát đất khô cằn, linh mạch vốn ảm đạm linh khí xanh biếc tràn đầy, như thể sống ngay lập tức.
Là trong cuộc, cảm nhận của Thẩm Túy An vô cùng rõ ràng, thậm chí thể cảm nhận cảm giác linh mạch thông suốt từng chút một, thoải mái đến mức nhịn thở dài.
Trong bát tích tụ một vũng nhỏ độc đan, đáy bát ăn mòn lồi lõm, mùi hôi thối khó ngửi chẳng khác gì v.ũ k.h.í sinh học.
Các trưởng lão đều chịu nổi, thậm chí trốn sang một bên nôn mửa.
Ngay cả bản Thẩm Túy An nếu dùng linh lực bịt mũi, e rằng cũng thể kiên trì .
Chỉ Thẩm Dao Chu, nàng dường như ngửi thấy gì, chỉ chuyên tâm phẫu thuật.
Cuối cùng, chút độc đan cuối cùng linh mạch cũng Thẩm Dao Chu lấy , nàng giải tán linh lực, chớp chớp đôi mắt mệt mỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-8.html.]
Ca phẫu thuật nàng học, truyền linh lực mắt, duy trì động tác tay, may mắn là cuối cùng cũng thành.
Bây giờ thả lỏng mới cảm thấy đau nhói ở cổ.
Thẩm Túy An hiếm khi ngượng ngùng: "Lỡ tay."
Thẩm Dao Chu cũng khó : "Không , khâu vết thương cho ngươi ."
"Vết thương nhỏ thì là cái gì." Thẩm Túy An coi là gì, thúc giục linh lực, da thịt dần dần liền .
Thẩm Dao Chu: "..."
Được , đây mới là phong cách của tu tiên giới.
Nàng cũng học theo cách của Thẩm Túy An, dùng linh lực chữa lành vết thương ở cổ, nhưng tu vi của nàng vốn thấp, cộng thêm chữa trị cho Thẩm Túy An, linh lực trong cơ thể gần như cạn kiệt, lòng nhưng sức, chỉ thể dùng băng gạc vốn chuẩn cho Thẩm Túy An cho chính .
Vài vị trưởng lão sớm đổi từ nghi ngờ ban đầu thành nhiệt tình.
Bọn họ tu luyện nhiều năm cũng ăn ít đan d.ư.ợ.c, linh lực cản trở, đan điền ẩn ẩn đau cũng , cũng là do thứ độc đan c.h.ế.t tiệt đó gây , lúc từng Thẩm Dao Chu, ánh mắt nhiệt thiết như một cây linh thảo quý hiếm.
Đặc biệt là đại trưởng lão, hối hận kịp, rõ ràng lúc đầu tin tưởng Thẩm Dao Chu, một mực bảo vệ nàng là mà! Sao để tên Thẩm Túy An chiếm tiện nghi.
"Dao Chu ..."
Lời quen của ông còn xong Thẩm Túy An chặn , Thẩm Dao Chu, nghiêm túc : "Tiếp tục chữa, ngươi gì cũng cho ngươi."
"Không chữa nữa ." Thẩm Dao Chu xòe tay, vô cùng thành khẩn: "Dù ... mới chỉ là luyện khí tầng một mà thôi."