Nàng chỉ mấy vị trí cánh tay Thẩm Túy An, đây cũng chính là nơi Thẩm Túy An cảm nhận rõ nhất. Những cảm giác từng với ngoài, ngay cả khi tìm y tu cũng , cho nên Thẩm Dao Chu là thực sự chứ đoán mò.
Thẩm Túy An hiểu chút tin tưởng nàng.
Thẩm Dao Chu tiếp tục : "Tiếp theo sẽ tiến hành thuật trừ độc đan, một cách dễ hiểu, chính là sẽ rạch một đường da thịt của , dùng linh lực cùng loại thăm dò linh mạch của , lấy những độc đan bám đó ."
Lời của nàng , hiện trường nổ tung.
Da thịt thương thì , nhưng linh mạch đối với tu sĩ mà quá quan trọng.
Đa tu sĩ đều cho phép khác dùng linh lực thăm dò linh mạch của , huống chi nàng còn đưa linh lực của linh mạch của đối phương, chẳng là dẫn sói nhà ?
Mọi ở đây tự nghĩ, nếu đổi là họ thì sẽ đồng ý, huống chi Thẩm Túy An là đa nghi như , chẳng sợ Thẩm Túy An chấn vỡ đan điền ?
ngoài dự đoán của họ, thái độ của Thẩm Túy An bình tĩnh, chỉ hỏi: "Nếu đồng ý thì sẽ thế nào?"
Thẩm Dao Chu trả lời thành thật: "Ta ."
Câu trả lời ngoài dự đoán của Thẩm Túy An, vốn tưởng Thẩm Dao Chu sẽ lời đe dọa hoặc cam đoan chắc nịch, nàng cố ý những lời đó, chẳng là vì mục đích ?
Thẩm Dao Chu thản nhiên, nàng vì thành nhiệm vụ mà lừa dối Thẩm Túy An, bởi vì nàng là bác sĩ, chân thành với bệnh nhân là nguyên tắc của nàng.
Thẩm Túy An nàng chăm chú, thể phân biệt ý định thực sự của nàng.
Nhìn nàng tỉ mỉ và nghiêm túc tình hình bệnh và các kết quả thể xảy , điều thật vô lý, chẳng lẽ nàng thực sự định chữa bệnh cho ?
Thẩm Túy An do dự một lúc, cuối cùng vẫn quyết định theo kế hoạch ban đầu, : "Chữa ."
Thẩm Dao Chu gật đầu, cũng vì sự tin tưởng của mà tỏ kích động, dường như đây chỉ là một chuyện bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-6.html.]
"Mời Lục công t.ử đến phòng phẫu thuật chờ."
Phòng phẫu thuật dựng tạm thời, tất cả các dụng cụ cũng theo yêu cầu của nàng mà khử trùng xong, trong đó d.a.o mổ vẫn tạm thời dùng d.a.o găm của Trương Quý thế.
Thẩm Dao Chu thì rửa tay.
Nàng tỉ mỉ rửa sạch tay theo phương pháp rửa tay bảy bước, kẽ móng tay cũng dùng bàn chải nhỏ chải sạch.
Đối với bác sĩ phẫu thuật, đây chính là một nghi thức.
Trong quá trình rửa tay, nàng dần bình tĩnh .
Sau khi Thẩm Dao Chu phòng phẫu thuật, bên trong chỉ Thẩm Túy An, mà còn mấy vị trưởng lão.
Thẩm Dao Chu hỏi Thẩm Túy An cuối: "Lục công t.ử định phong bế cảm giác đau ?"
"Không cần." Thẩm Túy An thản nhiên : "Đau đớn còn chịu ."
Thẩm Dao Chu: "Ai quan tâm ngươi đau , sợ lát nữa ngươi cử động lung tung, ảnh hưởng đến ca phẫu thuật của ."
Thẩm Túy An: "..."
"Không cần, tuyệt đối sẽ cử động lung tung." Thẩm Túy An vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng kỹ vẫn thể giọng nghiến răng nghiến lợi.
Được .
Bệnh nhân nhất quyết chịu, Thẩm Dao Chu cũng còn cách nào khác.
Nàng vận linh lực mắt, rõ tình hình cánh tay của Thẩm Túy An, nàng chọn linh mạch nhiễm độc đan nghiêm trọng nhất, mà chọn linh mạch tương đối ít hơn, độc đan tập trung, độ khó phẫu thuật cũng đơn giản hơn.