Thẩm Dao Chu phản bác: "Từ xưa đến nay thì đúng ?"
"Đây là loại t.h.u.ố.c độc sẽ phát tác ngay, hơn nữa nếu ăn ít, hoặc đan d.ư.ợ.c chất lượng cao, chứa ít đan độc, phần lớn sẽ từ từ đào thải ngoài cơ thể, cho dù còn sót một ít cũng ảnh hưởng nhiều. Trừ khi ăn liên tục hoặc đột nhiên ăn nhiều thì mới tích tụ trong cơ thể, dần dần chặn linh mạch."
"Như ngươi , các ngươi quen ăn đan d.ư.ợ.c, thương ăn đan d.ư.ợ.c, tăng tu vi ăn đan d.ư.ợ.c, đột phá ăn đan d.ư.ợ.c, con đường tắt nhiều thì trở thành con đường duy nhất, lẽ nào ai phát hiện điều bất ? Chỉ là nhiều năm, đan d.ư.ợ.c trở thành vật bất ly , các ngươi thể thiếu nó mà thôi."
Những lời như những chiếc b.úa lớn đập mạnh đầu từng .
Từ Chỉ Âm há miệng nhưng nên gì, rõ ràng lý trí bảo nàng tin nhưng nàng tự chủ mà suy nghĩ.
Thật sự ai nghi ngờ ?
Vậy tại sư phụ luôn bảo nàng , đan d.ư.ợ.c nhất định ăn loại địa phẩm trở lên?
Tại trong môn phái bao giờ khuyến khích dựa đan d.ư.ợ.c để tăng tu vi, là để tu vi vững chắc hơn, nhưng nếu đây chỉ là một cái cớ thì ?!
Từ Chỉ Âm càng nghĩ càng thấy sợ hãi, đầu óc nàng nhất thời hỗn loạn, nàng hỏi Thẩm Dao Chu, ngươi dựa mà suy đoán như nhưng nàng dám, sâu trong nội tâm như một sợi dây thừng tên là sợ hãi trói c.h.ặ.t lấy cổ họng nàng , khiến nàng thể phát tiếng.
Thẩm Dao Chu như thấu tâm tư của nàng , tiếp tục hỏi.
"So với , cho dù tu vi của ngươi tăng lên nhưng ngươi thấy linh lực còn linh hoạt như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-53.html.]
"Linh mạch tắc nghẽn, đau đớn nhưng tìm nguyên nhân, chỉ thể chịu đựng, nếu dùng đan d.ư.ợ.c, tình trạng bệnh càng trầm trọng hơn, những ví dụ ngươi hẳn xa lạ chứ?"
Lời nàng dứt, lập tức một tu sĩ bừng tỉnh : " đúng ! Cha chính là như thế, chúng mà từng nghĩ đến là vấn đề của đan d.ư.ợ.c!"
" đó, cũng từng cảm giác như , mặc dù vết thương lành nhưng thực lực vẫn thể phát huy hết , còn tưởng là do vết thương, lẽ nào cũng là do đan độc?"
"Ta nhớ đến một thiên tài của gia tộc chúng , gia tộc đặt nhiều kỳ vọng , từ nhỏ cung cấp vô đan d.ư.ợ.c, nhưng đến Kim Đan kỳ thể thăng cấp nữa, ngược bằng những dùng đan d.ư.ợ.c tự tấn cấp, đây chúng còn tưởng là kiêu ngạo tự mãn, chịu cố gắng, uổng phí sự bồi dưỡng của gia tộc, lẽ nào là gia tộc hại ?"
...
Mọi như mở hộp thư , thì , hóa nhiều ví dụ như .
Từ Chỉ Âm , y tu là để cứu , Thẩm Dao Chu là yêu ngôn hoặc chúng, nhưng nàng căn bản nên lời, bởi vì ngay cả bản nàng cũng nhịn mà tự hỏi, linh lực của ... cũng trở nên trì trệ ?
Bằng hữu của Phạm Liệt thấy ngẩn , vội vàng đẩy : "Hôm nay ngươi , cứ ngẩn hoài?"
Phạm Liệt giật giật khóe miệng.
lúc , Cố Ung chú ý đến trong đám , lộ vẻ kinh ngạc: "Ngươi ở đây !"