Phạm Liệt nhanh ch.óng nhận hiểu lầm, chỉ thể cố gắng cứu vãn thể diện: "Ta chỉ là... nhất thời nhận thôi."
Thẩm Dao Chu vạch trần , hỏi: "Ngươi những lưu ý trong phẫu thuật ?"
Phạm Liệt: "Hả?"
Thân Khương sốt ruột: "Phạm công t.ử, khi ngươi phòng phẫu thuật, mà, còn hỏi ngươi hiểu , ngươi còn gật đầu nữa."
Phạm Liệt: "... Ta, hình như mất tập trung."
Thẩm Dao Chu thở dài trong lòng, dứt khoát tự một nữa cho .
Phạm Liệt dám mất tập trung nữa.
Phẫu thuật loại bỏ đan độc Thẩm Dao Chu thành thạo, thêm đó đan độc Phạm Liệt nhiều nên nàng ước tính thời gian phẫu thuật là một canh giờ.
Thân Khương lật đồng hồ cát, phẫu thuật bắt đầu.
Phạm Liệt phong bế cảm giác đau ở cánh tay , gỡ bỏ linh lực hộ thể, đó trơ mắt Thẩm Dao Chu lấy một lưỡi d.a.o mỏng và hẹp, rạch xuống cánh tay .
Phạm Liệt: "!!!"
"Xoẹt" một cái rút tay về.
Thẩm Dao Chu dừng động tác trong tay, nghi hoặc Phạm Liệt: "Ngươi gì ?"
Khẩu trang và mũ che kín ngũ quan của nàng, chỉ lộ đôi mắt trong veo nhưng chút cảm xúc.
Phạm Liệt khỏi rùng , lắp bắp : "Sao ngươi cứ thế rạch da thịt của ?!"
"Không rạch thế thì rạch thế nào?" Thẩm Dao Chu khó hiểu: "Còn để hát một bài cho nó ?"
Phạm Liệt: "Ngươi, ngươi là một cô nương mà sợ ? Tay ngươi run một chút nào!"
Thẩm Dao Chu: "..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-43.html.]
Câu quá nhiều điểm để chê, đến nỗi nàng nên phản bác từ .
Nàng cố gắng giảng đạo lý với Phạm Liệt: "Có gì mà sợ, tu tiên giới đều đ.á.n.h g.i.ế.c như ? Ngươi hẳn là quen chứ?"
Trên khuôn mặt màu đồng của Phạm Liệt hiện lên vẻ tủi : "Cái ... cái giống ."
Đánh với khác với việc trơ mắt cắt như cá thớt, thể là cùng một cảm giác !!
Thẩm Dao Chu: "..."
Không ngờ rằng ca phẫu thuật đầu tiên của nàng ở tu tiên giới gặp trục trặc ở một gã đàn ông to xác.
Nàng đầu, hiệu cho Thân Khương.
Thân Khương lập tức hiểu ý rời .
Phạm Liệt lúc đang trong trạng thái tinh thần vô cùng căng thẳng, một chút gió thổi cỏ lay cũng thể khiến cảnh giác, lập tức hỏi: "Nàng ?"
Thẩm Dao Chu đổi sắc mặt, dối: "Ta thấy ngươi quá căng thẳng nên để Thân Khương rót cho ngươi một tách ."
Một lát , Thân Khương quả nhiên bưng một cốc nước .
Phạm Liệt hề phòng uống cạn, lâu cảm thấy đầu óc choáng váng, kinh hoàng Thẩm Dao Chu nhưng chỉ thấy đôi mắt vô cảm đó, lạnh lùng như một sát thần.
Nàng khẽ : "Đại lang, uống t.h.u.ố.c ."
Thấy Phạm Liệt cuối cùng cũng ngủ , Thẩm Dao Chu thở phào nhẹ nhõm: "Đáng lẽ nên như từ sớm."
Không sự quấy rầy của Phạm Liệt, ca phẫu thuật diễn thuận lợi, khi xong thì để cho tiểu tư khiêng về phòng bệnh.
Cố Ung đường vặn gặp bọn họ, giật : "Đây... đây là ?"
Thân Khương bên cạnh trả lời một cách uyển chuyển: "Phạm công t.ử quá sợ hãi ảnh hưởng đến ca phẫu thuật, cho nên tiểu thư cho uống một chút t.h.u.ố.c mê... khụ, t.h.u.ố.c gây mê, ngủ một giấc là nữa."