Đây chính là lý do ngũ linh căn gọi là phế vật.
Tất nhiên, ngũ linh căn cũng ưu điểm, ngũ linh căn dễ hòa hợp với tất cả các loại linh lực, chỉ là độ khó tu luyện như vực thẳm thì ưu điểm cũng thể bỏ qua tính.
Thẩm Dao Chu vì tiến linh mạch của bệnh nhân để thanh trừ đan độc, nhờ lực hòa hợp cực hạn của ngũ linh căn, sẽ một phần nhỏ linh lực theo nàng cơ thể.
Điều cũng nghĩa là, Thẩm Dao Chu bỏ qua hai cửa ải khó khăn nhất của ngũ linh căn là hấp thụ và chuyển hóa, trực tiếp hấp thụ linh lực tinh khiết nhất.
Tất nhiên lượng linh lực ít, đối với bệnh nhân mà , những tổn thất chẳng khác gì muối bỏ bể, chỉ một loáng là bổ sung , thậm chí còn chú ý đến.
Thẩm Dao Chu gần đây ngày đêm phẫu thuật, tích tiểu thành đại, mà khiến nàng đột phá lên luyện khí tầng hai.
Đây quả là ngoài ý .
Thẩm Dao Chu theo trí nhớ điều động linh lực, từ lòng bàn tay mọc dây leo màu xanh lục, khi dây leo leo lên đến đỉnh thì đột nhiên bắt đầu cháy, tro khi cháy rơi xuống lòng bàn tay, tạo thành một gò đất nhỏ, "Keng" một tiếng, một thanh kiếm nhỏ màu vàng bay từ gò đất, với tốc độ cực nhanh bay một vòng trong phòng, nơi nó qua đều mưa phùn rơi xuống.
Đây là "Ngũ hành hóa vật", là một trong những bài học nhập môn của tu sĩ, nhưng nguyên đây nhiều nhất chỉ hỏa sinh thổ, linh lực cạn kiệt thể tiếp tục nữa.
Thẩm Dao Chu bây giờ thể thành trọn bộ "Ngũ hành hóa vật", còn sức thừa.
Sau khi tu vi tăng lên, khi nàng chữa bệnh cho bệnh nhân sẽ càng ung dung hơn, sẽ xuất hiện tình trạng đang chữa bệnh thì linh lực cạn kiệt thể tiếp tục, chỉ thể đợi linh lực hồi phục mới tiếp tục phẫu thuật.
Ít nhất thì tỷ lệ thành công khi phẫu thuật cho đại trưởng lão cũng cao hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/bac-si-y-khoa-tu-tien/chuong-17.html.]
Đại trưởng lão Lăng Tân Nguyệt sắp xếp ở một phòng bệnh riêng, trong lòng thấp thỏm yên.
Những ngày , ông thấy những t.ử khỏi bệnh tay Thẩm Dao Chu, mừng sốt ruột, đến bao giờ mới đến lượt .
khi thực sự đến lượt , ông chút sợ hãi.
Thẩm Dao Chu vấn đề về cảm xúc của ông , đối với bác sĩ mà , y thuật quan trọng nhưng trấn an cảm xúc của bệnh nhân, khiến họ tin tưởng cũng cần thiết kém.
Vì Thẩm Dao Chu ngay đến chuyện phẫu thuật, ngược bắt đầu chuyện phiếm với đại trưởng lão.
Đại trưởng lão chuyện hăng say, : "Hồi nhỏ còn bế ngươi nữa, lúc đó ngươi chỉ dài bằng cánh tay, mềm mại trắng trẻo giống hệt mẫu ngươi..."
Ông nhận sai, chút ngượng ngùng đầu .
Thẩm Dao Chu mơ hồ , nhị phòng đuổi khỏi nội viện liên quan đến mẫu nàng, nhưng cụ thể là gì thì nhiều , những như đại trưởng lão cũng kiêng kỵ chuyện .
Nàng để ý đến những chuyện lắm, dù nàng cũng "Thẩm Dao Chu" thực sự.
Sau cuộc trò chuyện , đại trưởng lão cũng thả lỏng hơn.
Thẩm Dao Chu liền tiến hành chuyện phẫu thuật với ông , theo phương án, sẽ những linh mạch dễ hơn, cuối cùng mới chân trái nghiêm trọng nhất.