Ba Năm Hôn Nhân, Một Đời Tỉnh Ngộ - Chương 75: Thăng chức thất

Cập nhật lúc: 2026-02-03 02:39:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bại, bắt tay mua

Nguyễn Thanh Âm , chỉ đầu

tránh, thấy nước mắt của

.

Hạ Tứ hoảng loạn, ngón tay cái nhẹ nhàng lau ,

ngừng nhỏ giọng hỏi dồn, “Em dùng ngôn

ngữ ký hiệu cho ? Hoặc là

gõ chữ gửi tin nhắn… Rốt cuộc xảy chuyện

gì? Đừng im lặng ?”

Nguyễn Thanh Âm ngước , nhưng trong

lòng thấy chua xót. Mở miệng chuyện rõ

ràng là một điều đơn giản và bình thường nhất,

nhưng cô thể .

Mất khả năng ngôn ngữ khiến cô mất

nhiều thứ trong suốt hai mươi mấy năm qua Trở về bên cha ruột, nhưng một ai chào

đón cô, họ đều ghét bỏ một đứa con gái câm

, cảm thấy sự tồn tại của cô là một

nỗi ô nhục cho gia đình.

Thời học bạn bè xa lánh, kết bạn

với ai thật lòng, mỗi ngày cô đều một ,

lưng còn bạn học chỉ trỏ bàn tán là lập dị và giả

vờ thanh cao.

Sau khi nghiệp, vì thể mở miệng , cô

gặp khó khăn khắp nơi khi xin việc, một

công ty nào chịu thuê cô.

Sau khi , cô mãi thể thăng tiến vì tình

trạng sức khỏe, năm năm việc luôn chỉ tiếp

xúc với hồ sơ.

Cuối cùng, một cơ hội thăng chức đến với cô,

nhưng vuột mất vì thể mở miệng .

Nguyễn Thanh Âm mắt đỏ hoe, dấu tay mạnh

mẽ.

【Tại ? Em cũng đau khổ,

nhưng tại tất cả đều trở thành lý do để

khác tổn thương em?】

【Em cố gắng, cần cù việc ở vị trí đó

suốt năm năm. Những em

thăng chức, những thành tích kém hơn

em cũng thăng chức thành công.】

【Em cứ nghĩ cơ hội thăng chức là công bằng,

nhưng các lãnh đạo cấp cao cau mày đ.á.n.h giá

em, một ai lắng nội dung báo cáo

thăng chức của em một cách nghiêm túc. Tất cả

đều như đang xem một trò .】

【Sau trò hề kết thúc, đối phương chỉ một câu

nhẹ bỗng, xin , vị trí mới cường độ công việc

lớn, e rằng cô phù hợp.】

【Nếu kết quả định sẵn ngay từ đầu, thì

nên cho em hy vọng.】

【Lấy cái gì để phủ nhận tất cả nỗ lực của em?】

Nguyễn Thanh Âm sức trút hết sự bất mãn và tủi

trong lòng, cuối cùng vô lực buông thõng hai

tay, từ từ một động tác mà Hạ Tứ hiểu.

Cô nghĩ Hạ Tứ hiểu ngôn ngữ ký hiệu, nên

mới dám tùy tiện tuôn trào hết những uất ức trong

lòng .

Nguyễn Thanh Âm đau khổ ôm lấy đầu gối, cả

co thành một khối, chỉ đôi vai gầy

guộc run rẩy ngừng, như một con bướm

gãy cánh.

Nguyễn Thanh Âm , Hạ Tứ thuê giáo

viên ngôn ngữ ký hiệu riêng cho cô, chăm chỉ học

suốt hai tháng. Cuốn sách lớn Tuyển Tập Ngôn

Ngữ Ký Hiệu Trung Quốc dày cộm lật đến

mức các góc trang mòn đến thấy .

Hạ Tứ đau lòng cô, trong đầu ngừng hồi

tưởng các dấu tay của cô. Những lời tâm sự

tiếng động khiến tim như cắt từng

nhát.

Nguyễn Thanh Âm thầm lâu, cho đến khi y

tá giao ca buổi tối, cô trốn phòng vệ sinh

để trấn tĩnh , lát bước , đôi mắt sưng húp

như hạt óc ch.ó. “Lại đây.” Hạ Tứ vẫy tay gọi cô, giọng khàn

khàn. “Tâm trạng hơn ?”

Cô cúi đầu bước tới, thẳng

mắt , cố ý né tránh câu hỏi.

“Tài xế đang đợi em ở lầu, về nhà sớm .” Hạ

Tứ xoa đầu cô.

Nguyễn Thanh Âm ngoan ngoãn xách túi, buồn bã

vẫy tay. Cửa phòng bệnh đóng , Hạ Tứ lập

tức nhấc điện thoại gọi video cho thầy Triệu dạy

ngôn ngữ ký hiệu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/chuong-75-thang-chuc-that.html.]

Hạ Tứ dựa trí nhớ, bắt chước động tác ký hiệu

cuối cùng của Nguyễn Thanh Âm, “Thầy Triệu, xin

hỏi đây là ý gì?”

Đối phương ngây vài giây, do dự :

“Nghiêm khắc mà thì đây là động

tác ký hiệu chuẩn, hình như là do tự cô chế .

Đại ý lẽ là – nếu mệnh định hạnh

phúc, chấp nhận.”

“Anh Hạ, dấu tay là do nhà

?” Thầy giáo cau mày, đầy vẻ lo lắng, “Thực ,

động tác tay cuối cùng nếu dịch thẳng

sống nổi nữa, nhưng vì còn động tác

mệnh và hạnh phúc, nên nghĩ bản dịch tích cực

nhất là chấp nhận phận. Đối phương thể

mất niềm tin cuộc sống.”

Sắc mặt Hạ Tứ lập tức trở nên khó coi, trong lòng

nghẹn thở nổi, cúp điện thoại.

Anh gọi một dãy khác. Giọng khi

bắt máy rõ ràng là vui, “Alo? Nửa đêm nửa

hôm chỉ thị gì nữa? Lần vợ mèo

cào, là gì?”

“Đến đây một chuyến.” Hạ Tứ ngắn gọn, lạnh

lùng bổ sung, “Càng sớm càng .”

Tống Vọng Tri rời khỏi phòng mổ, mệt đến mức

vịn tường trợn mắt, “Cầu xin ,

ơi, ruột của .”

mua Ngân hàng Thăng Lợi.” Lời

của Hạ Tứ như một quả b.o.m, lập tức khiến Tống

Vọng Tri tỉnh táo, “Chiều nay còn chỉ là

mua cổ phiếu để tặng mà! Sao nhanh ch.óng

đổi ý định ? Không , lẽ nào định

tặng cả một chuỗi ngân hàng tư nhân?”

“Không ?” Lời của Hạ Tứ thể hiện thái

độ của . “Cậu đến ?”

Hạ Tứ là một hai, tính tình cổ quái,

một khi quyết định thì ai thể khiến

đổi ý định, điều duy nhất khác thể

là tuân theo.

Anh uể oải trả lời một tiếng, bực bội đá

thùng rác y tế thải bỏ màu vàng, đau đến mức ôm

chân, miệng vẫn ngừng đáp, “Ngay lập tức,

ngay lập tức.”

Tống Vọng Tri ngay tại chỗ liên hệ với quản lý

chuyên nghiệp, ngay trong đêm chuyển nhượng

10% cổ phần của cho Hạ Tứ. Anh thậm chí

còn gọi điện cho em họ ở bên Thái Bình Dương,

giải thích qua tình hình, đó họ ký hợp đồng

mua bán cổ phần qua mạng Khoảnh khắc cuối cùng khi ký tên, em họ của

Tống Vọng Tri vẫn còn mơ hồ, cảnh giác hỏi, “Gia

đình chúng bán cổ phần ngân hàng

?

nhớ cổ phần là do bố tặng mà, sẽ

chuyện gì chứ? Không đối thủ cạnh

tranh của bố mua đấy chứ? Anh ơi, đừng

lừa.”

Tống Vọng Tri ậm ừ trả lời vài câu, cho đến khi

hỏi phiền mới bực bội , “Sợ gì, phần trong tay bố

cũng mua hết.”

“Hả? Tại ?”

Tống Vọng Tri xoa thái dương, vui , “Đừng

lải nhải nữa, nhanh ký hợp đồng gửi bản điện t.ử

cho . Vẫn là tài khoản cũ ?”

Đing một tiếng, máy tính nhận một email.

Hạ Tứ chuyển tiếp cho Thư ký Từ để xử lý các công

việc xác nhận cổ phần tiếp theo. Chỉ trong vòng hai

giờ đồng hồ, Hạ Tứ trở thành nắm giữ 20%

cổ phần của Ngân hàng Thăng Lợi.

Tống Vọng Tri ngáp một cái, dư trong tin

nhắn điện thoại, mắt lập tức mở to, tỉnh ngủ

, nịnh nọt , “Cậu chuyển nhiều tiền cho

?”

“Cậu nghĩ kỹ ?” Tống Vọng Tri hỏi một

nữa, thật, “Số tiền còn cao hơn cả mức mà

quản lý kinh tế của đề xuất. Không mặc cả ?

Tình nghĩa em chúng , thật sự ngại

kiếm ít hơn một chút Hạ Tứ kết thúc cuộc họp từ xa, hề quan tâm,

lạnh lùng , “Chỉ là chút tiền lẻ, khi Ngân

hàng Thăng Lợi tăng giá gấp bội, đừng hối hận là

.”

Tống Vọng Tri diễn sâu, vẻ mặt đau khổ kéo tay

cầu xin, “Bây giờ hối hận còn kịp ?”

Hạ Tứ ngẩng đầu, vô tình hất tay ,

“Cút .

Loading...