Ba Năm Hôn Nhân, Một Đời Tỉnh Ngộ - Chương 68: Cô ấy bị ấm ức rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-02 15:57:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Thanh Âm theo bản năng sang, bốn

mắt chạm với học trưởng, cô lập tức rụt mắt

, khẽ nhéo mu bàn tay Bạch Oanh Oanh.

“Hai hôm nay mặc đồ đôi ?” Bạch Oanh Oanh

thần kinh thô, mắt đảo liên tục giữa hai , “Anh

mặc vest trắng, kết hợp với chiếc váy hội

trắng của …”

Nguyễn Thanh Âm lúc mới để ý học trưởng

hôm nay mặc vest trắng, cả như một quý tộc,

khí chất ôn nhuận như ngọc, ánh mắt u buồn dừng

cô.

“Chiếc váy tặng em cỡ ?” Lâm

Dật nhạy bén nhận chiếc váy hội trắng

là chiếc tặng, kiểu dáng

cũng khác hẳn.

Nguyễn Thanh Âm chần chừ gật đầu, cô

dối học trưởng, nhưng càng thể

sự thật.

“Rất .” Lâm Dật mỉm , khen ngợi chân

thành.

Bạch Oanh Oanh thâm thúy, nghiến răng

nghiến lợi , “Hai … dù gì cũng kiềm chế

một chút, nghĩ đến cảm nhận của ch.ó độc

nữa chứ.”

Sắc mặt Nguyễn Thanh Âm đột ngột đổi, vội

vàng xua tay, lắc đầu liên tục.

“Sao ?” Bạch Oanh Oanh chần chừ, “Mình

sai gì ?”

Nguyễn Thanh Âm đột ngột sang học trưởng

bên cạnh, khẩn thiết hy vọng thể

mối quan hệ của hai .

và em là mối quan hệ như cô

nghĩ, em luôn coi như trai.” Lâm Dật ,

cúi đầu che giấu sự thất vọng trong mắt.

Bạch Oanh Oanh cực kỳ nhạy bén, cô sợ

chuyện lớn, liên tục truy hỏi, “Thế còn ? Anh

cũng chỉ coi em là em gái thôi ? Không ý

đồ gì khác ?”

Lâm Dật ngẩng đầu Nguyễn Thanh Âm, ánh

mắt hai giao trong chốc lát,

trực tiếp trả lời câu hỏi, “Đến giờ cổng

, thôi.”

Nguyễn Thanh Âm phối hợp dậy, cả hai rõ

ràng đều tiếp tục chủ đề , cố ý né tránh.

Bạch Oanh Oanh cam tâm, xách váy chạy

theo hai , “Hai chín phần rưỡi là

bình thường, đừng mà, cho rõ

ràng!”

Ba cùng cổng, Lâm Dật lấy thiệp

mời của ba , giải thích, “Chúng còn một

đồng nghiệp nữa, vẫn đang kẹt xe

đường, nửa tiếng nữa mới đến.”

An ninh gật đầu, mặt biểu cảm sang

Bạch Oanh Oanh, “Vậy cô là ai? Không thiệp

mời thì tuyệt đối .”

Bạch Oanh Oanh đột ngột mở to mắt, cô bước

lên hai bước bằng giày cao gót, “Cái mặt của

còn cần thiệp mời ? Anh xem TV

theo dõi nổi tiếng ? Anh nhầm

, là nghệ sĩ của Tinh Ngu thuộc tập đoàn

Hạ Thị, đến tham gia tiệc tất niên của công ty

cần gì thiệp mời?”

An ninh liếc một cái, nghiêm nghị ,

“Không thiệp mời, bất kỳ ai cũng

.”

Lời chọc giận Bạch Oanh Oanh, tính cách như

pháo nổ của cô lập tức bùng lên, cô xách váy

lên định tiến lên tranh cãi.

Nguyễn Thanh Âm vội vàng ngăn cô , dùng

ánh mắt hiệu cô bình tĩnh, – 【Thiệp mời của

? Có ?】

Bạch Oanh Oanh mặt mày nhăn nhó, lắc đầu thở

dài, “Ở chỗ quản lý của . “Mình gọi điện thoại bảo cô đón.” Bạch Oanh

Oanh định gọi điện, cuối hành lang một

đám ùa , họ vô thức sang.

Ba năm nhân viên vây quanh Kiều Tây đang lộng

lẫy, cô khoác chiếc áo khoác lông thú màu

trắng, mái tóc đen dài thẳng tự nhiên xõa

ngực, óng ả sáng bóng, bên cạnh còn

chuyên lo xách váy, chỉnh sửa tóc cho cô bất cứ

lúc nào.

So với Bạch Oanh Oanh, cô thậm chí còn

một trợ lý bên cạnh..

“Làm vẻ gì, chơi trội.” Bạch Oanh Oanh lẩm bẩm bất

mãn, định kéo Nguyễn Thanh Âm né ,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/chuong-68-co-ay-bi-am-uc-roi.html.]

gọi .

“Trùng hợp quá, các bạn cũng ở đây ?” Kiều Tây

mắt cong cong , lớp trang điểm của cô

trong suốt tự nhiên, làn da trắng mịn thoa chút

phấn má hồng nhạt, mái tóc đen dài thẳng như

rong biển càng khiến cô trông thuần khiết đáng

yêu.

Bạch Oanh Oanh tính khí nóng nảy, hừ lạnh một

tiếng, “Chẳng lẽ nơi chỉ cho phép cô đến?”

Kiều Tây rõ ràng sững sờ, hai cùng một công

ty, tuổi tác xấp xỉ, tài nguyên và hợp đồng đại

diện cho cô tùy ý chọn , Bạch Oanh Oanh

ưa cô cũng là chuyện bình thường, nhưng

ngờ cô thèm cả vẻ ngoài.

Chỉ tiếc là ở đây phóng viên, nếu

ảnh và video lan truyền ngoài sẽ giải thích

thành tiền bối bắt nạt mới của công ty,

chỉ thể lên top tìm kiếm miễn phí để tăng

độ phủ sóng, mà còn thể thu hút một lượng fan

hâm mộ bằng hình tượng đáng thương.

Kiều Tây chút tiếc nuối, nhưng mặt vẫn nở

nụ hảo chê , nũng

nịu , “Chị Oanh Oanh, rõ ràng chị

ý đó mà.”

Nói , ánh mắt cô lướt sang Nguyễn Thanh

Âm bên cạnh, khinh miệt đ.á.n.h giá từ xuống

, “Nguyễn tiểu thư, chào cô.”

Cô trợ lý đeo kính gọng đen bên cạnh kỹ, đột

nhiên kinh ngạc thốt lên, khó hiểu

sang.

“Chị, mặc đồ giống chị quá…” Cô trợ lý

chỉ Nguyễn Thanh Âm, sắc mặt khó coi.

Lời thốt , tất cả mặt đều

sang hai , , nụ

mặt Nguyễn Thanh Âm dần cứng , siết c.h.ặ.t

chiếc khăn choàng .

Ngược , Kiều Tây thản nhiên cởi chiếc áo khoác

lông thú , để lộ chiếc váy hội màu

trắng bên trong, “Trông vẻ đúng là giống.”

Mặt Nguyễn Thanh Âm đột nhiên tái nhợt, cô siết

chặt chiếc áo khoác lông thú trắng , ánh

mắt của đều đổ dồn cô.

Bạch Oanh Oanh từng thấy chiếc váy hội của

Nguyễn Thanh Âm, sững sờ tại chỗ, vô thức thốt lên, “Hai hình như thực sự mặc đụng hàng

.”

Quản lý của Kiều Tây mạnh mẽ, nhiều ngôi

hàng đầu trong ngành đều do cô một tay nâng

đỡ từ khi còn vô danh, năng lực chuyên môn

bàn cãi, cô mỉm , nhưng giọng điệu

cho phép khác từ chối, “Chiếc váy

là của nhà thiết kế mà Tây Tây nhà chúng yêu

thích nhất khi du học ở Pháp, tiệc tất niên của Hạ

Thị mời giới truyền thông thiết, coi

như là đầu tiên Tây Tây chính thức xuất hiện

công chúng, vì cân nhắc đến kiểu dáng và

hình tượng nhân vật, chúng chọn bộ váy .

Cô gái , chúng còn nhiều váy dự phòng,

chi bằng cô đổi chiếc khác ?”

nghĩ cũng ai đụng hàng với

nổi tiếng … Dù đây cũng là một chuyện

hổ.” Lời của quản lý Kiều Tây đầy ẩn ý, ý

đồ riêng.

Lâm Dật nhận thấy vẻ mặt Nguyễn Thanh Âm

, tiến lên che chắn cô phía

, “Đụng hàng thì ? Chỉ là một bộ quần áo

thôi, nếu các cô bận tâm, phiền Kiều tiểu thư

đổi .”

Nói xong, Lâm Dật liền nắm tay Nguyễn Thanh Âm

bước hội trường, quan tâm

đến biểu cảm của những còn .

Cùng lúc đó, trong phòng chờ VIP, Hạ Tứ nhíu mày,

chằm chằm chiếc đèn chùm pha lê phía

, thất thần.

“Mọi chuyện thỏa ? Thư ký Từ gật đầu, “Trần Dật và Nguyễn Vi Vi

hội trường , họ đang kết giao với các doanh

nhân, chỉ là phu nhân…”

Hạ Tứ đột nhiên mở mắt, giọng sắc bén, “Bọn

họ bắt nạt cô ?”

Thư ký Từ đang do dự nên kể cho

chuyện xảy ở cổng hội trường

, năng ấp úng.

“Nói.” Hạ Tứ mất kiên nhẫn, thẳng dậy,

vết thương ở bụng âm ỉ rách .

“Hai đó chạm mặt phu nhân, nhưng…

quả thực chịu ấm ức.”

Loading...