Ba Năm Hôn Nhân, Một Đời Tỉnh Ngộ - Chương 57: Sự chênh lệch
Cập nhật lúc: 2026-02-02 15:36:34
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh nắng ch.ói chang chiếu phòng bệnh, Hạ Tứ
khỏi đưa tay lên, dùng cánh tay che mắt,
miễn cưỡng tạo một vùng bóng râm thoải
mái.
Cảm giác căng tức ở phần cơ thể buộc
tỉnh dậy. Hạ Tứ đầu sang bên cạnh,
giường chăm sóc trống , ngay cả chăn cũng
gấp gọn gàng.
Anh cố gắng dậy, nhưng bụng vết
thương, thể cử động chút nào.
Hạ Tứ cam tâm. Danh tiếng lẫy lừng của
tuyệt đối thể để lộ chuyện "tè dầm" .
Nghĩ đến đây, nghiến răng chịu đau, dùng cánh
tay trái chống giường, từ từ dậy.
Cơn đau ập đến dữ dội, Hạ Tứ nghiến c.h.ặ.t răng,
trán lấm tấm mồ hôi lạnh, gân xanh cánh tay nổi rõ.
Nguyễn Thanh Âm đột nhiên từ ngoài lao tới bên
cạnh , bát cháo tay đổ lênh láng. Cô
kịp xử lý bãi chiến trường, vẻ mặt kinh hoàng, trừng
mắt, dấu bằng tay –
【Anh đang gì ? Anh thương, thể
xuống giường.】
Hạ Tứ đau đến mức mồ hôi nhễ nhại, cảm giác
căng tức phía ngày càng mạnh. Anh nắm c.h.ặ.t
cổ tay Nguyễn Thanh Âm, bộ trọng lượng cơ
thể dồn lên cô.
“Đỡ dậy.” Hạ Tứ nheo mắt, giọng khàn
khàn.
【Làm gì? Em cho , đừng tự
xuống giường.】 Nguyễn Thanh Âm cứ dấu bằng
tay, thậm chí quên mất Hạ Tứ hiểu.
Hạ Tứ giận mà bật , “Vậy em giải quyết
nhu cầu sinh lý cho ?”
Tay Nguyễn Thanh Âm đột nhiên buông lỏng, sắc
mặt khó coi chằm chằm.
“Em nghĩ , vệ sinh.” Hạ Tứ
trêu cô nữa, nắm lấy cổ tay cô mượn lực,
khó khăn lắm mới dậy .
Nguyễn Thanh Âm ngây một lát, đó phản
ứng , đỡ phòng vệ sinh.
Hạ Tứ tay bó bột, chỉ thể dùng một tay cởi
quần áo
Nguyễn Thanh Âm đột ngột mặt , mặt đỏ
bừng.
Hạ Tứ nhịn cong môi, cố ý trêu chọc
cô, “Mối quan hệ của chúng thì cần
né tránh chuyện nhỉ? Toàn , em
từng từng sờ qua ?”
Nguyễn Thanh Âm mím môi, vẻ mặt ngượng nghịu,
nhưng vẫn cứng đầu mặt .
“Nếu , cũng sẽ cùng em,
ngại .” Hạ Tứ càng càng hỗn
xược, mãi cho đến khi thấy Nguyễn Thanh Âm sắp
chọc cho , mới chịu dừng .
Hạ Tứ khó khăn mặc quần, bộ trọng lượng cơ
thể dồn lên Nguyễn Thanh Âm, bước ngoài.
Đột nhiên, bên cạnh dừng , nghi ngờ
sang.
Nguyễn Thanh Âm cứng đầu chỉ bồn rửa tay,
dùng ánh mắt hiệu cho .
Hạ Tứ lập tức hiểu ý, miễn cưỡng bước tới, ban đầu
chỉ định rửa qua loa vòi nước.
Bỗng nhiên, một đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại
trắng nõn nắm lấy tay , bóp sữa rửa tay, xoa tạo
bọt mịn, Nguyễn Thanh Âm mới chịu dùng nước
rửa sạch.
Hạ Tứ nhịn , giơ bàn tay bó bột
của , “Bàn tay rửa ?”
Nguyễn Thanh Âm vô tình lườm một cái, tiếp tục
nạng cho , đưa đàn ông to lớn
lên giường.
Thân hình cao lớn, chỉ một đoạn đường ngắn
như cũng khiến cô thở dốc. Nguyễn Thanh Âm
bát cháo đổ lênh láng sàn, khẽ thở dài.
Hạ Tứ thấu tâm tư cô, “Những việc
cần em tự , đừng lãng phí thời gian và sức lực
những việc nhỏ nhặt như mua cơm, dọn dẹp vệ
sinh. Em ở đây, gì cả, cũng
mãn nguyện .”
Nguyễn Thanh Âm kinh ngạc , lời
vẻ quá mức mập mờ.
Cả hai đều hiểu rõ, trạng thái tình cảm giữa họ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/chuong-57-su-chenh-lech.html.]
dường như một bước nhảy vọt lớn, khác hẳn
so với lúc kết hôn theo thỏa thuận ba tháng .
Không ai vén tấm màn che chắn đó, Nguyễn Thanh
Âm vẫn kiên quyết dọn dẹp sạch sẽ bãi cháo
sàn, rửa tay , đặt những chiếc bánh bao nhỏ
nóng hổi lên đĩa.
Cô vẻ giỏi chăm sóc bệnh nhân. Hạ Tứ nhớ
đến cha nuôi bệnh lâu năm của cô. Hồ sơ
điều tra cho thấy, cô trở về bên cha ruột từ năm
17 tuổi, từ đó đổi tên thành Nguyễn Thanh Âm hiện
tại.
Vậy còn năm 17 tuổi thì ?
Cha nuôi bán cá ở chợ cho cô cuộc sống
như thế nào? Cuộc sống dĩ nhiên nghèo khó, nhưng
cô lớn lên trong tình yêu thương.
Hạ Tứ nghĩ chút xuất thần, ánh mắt cô
thiếu sự xót xa. Đột nhiên, Thư ký Từ thở
hổn hển chạy .
“Hạ tổng , chuyện ngài gặp tai nạn
giấu … thấy ở thang máy tầng
một…” Thư ký Từ hết câu, Bà cụ Hạ chống
gậy vội vã bước .
Hạ Tứ và Nguyễn Thanh Âm giật ngẩng đầu.
Không chỉ Bà cụ, mà cả Ông cụ Hạ, hiếm
khi ngoài, cũng mặc áo Tôn Trung Sơn trang
trọng, mặt lạnh tanh theo , cùng với vợ chồng
Hạ Chính Đình đang lộ vẻ vui.
“Tiểu Tứ, con ? Xảy chuyện lớn thế
, dám giấu cả nhà, con tưởng thể giấu
?” Bà cụ Hạ gạt nước mắt, càng càng
đau lòng, chống gậy xuống nền nhà mạnh mẽ.
“Không sống nữa hả? Lái xe phóng nhanh
đường núi, cả lẫn xe lao xuống vách đá,
bà con tin ngất xỉu !” Hạ Chính Đình tính
tình tệ như ngày nào, lớn tiếng quát mắng.
“Con trai chịu khổ lớn như , quan
tâm thì thôi, còn xông mắng té tát,
giống một cha ?” Thái Thục Hoa bênh
con, nhanh ch.óng bước tới, đ.ấ.m nhẹ chồng
một cái.
Mắt bà đỏ hoe, mở miệng mang theo tiếng
.
Hạ Tứ bất lực hít một , ai để lộ tin
tức, kinh động đến nhà. Anh nắm tay bà
an ủi, “Bà đừng lo lắng, giữ gìn sức khỏe là quan
trọng nhất. Cháu vẫn mà, ai với bà đó là
vách đá? Chỉ là một sườn đồi nhỏ cao vài
mét thôi.”
Ông cụ Hạ ghế sofa da ở một bên, lạnh
lùng quở trách, “Tài xế ? Đã dặn dặn , dù
kỹ năng lái xe của con siêu phàm đến ,
ngoài nhất định tài xế. An luôn là ưu
tiên hàng đầu, con để tâm ?”
Hạ Tứ rũ xuống, rụt đầu trốn lưng Bà cụ Hạ,
đáng thương , “Bà ơi, bà đừng để ông mắng
cháu nữa, cháu .”
Bà cụ Hạ lập tức trừng mắt với ông chồng ,
“Chưa đủ hả, hai ông cháu cứ , mau ch.óng ,
đừng cứ nhằm cháu trai lớn của mà hung
dữ mãi thế.”
Nguyễn Thanh Âm một bên lúng túng. Hạ Tứ
nhận thấy sự bất thường của cô, sắc mặt đổi.
Gần như cùng lúc đó, Bà cụ Hạ cũng chú ý đến sự
hiện diện của Nguyễn Thanh Âm, an ủi, “Cô bé
ngoan, cháu vất vả .”
Thái Thục Hoa bất mãn hừ lạnh một tiếng, lẩm bẩm
nhỏ, “Cô là câm, chăm sóc khác
kiểu gì ? Không phiền khác chăm
sóc cô là may .”
Hạ Tứ lạnh lùng liếc , mím môi, đây là
dấu hiệu vui.
Thái Thục Hoa đành thôi, gì nữa.
“Sắp xếp chuyển viện, loại bệnh viện tư phục
vụ chứ hiệu quả gì.” Ông cụ Hạ phất
tay, nhân viên mặc thường phục bên cạnh lập tức
bước tới đỡ ông.
“Ông con đúng, chuyển viện.” Bà cụ Hạ xót xa
xoa xoa cánh tay bó bột của cháu trai, thái độ kiên
quyết.
Hạ Tứ ngoan ngoãn lời, theo sự sắp xếp
của gia đình, giả vờ vô tình liếc Nguyễn Thanh
Âm ở bên cạnh.