Ba Năm Hôn Nhân, Một Đời Tỉnh Ngộ - Chương 56: Khoảng cách tình
Cập nhật lúc: 2026-02-02 15:34:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
yêu đến một mét“
Đi thôi, còn về đoàn
phim ? Hôm khác chúng đến,
thương thế , chẳng lẽ thể trốn .”
Trần Mục Dã hòa giải, khoác vai Kiều Thi
ngoài.
Thư ký Từ tinh ý đóng cửa , trong phòng bệnh
chỉ còn Nguyễn Thanh Âm và Hạ Tứ ở riêng.
Ánh mắt rực lửa của Hạ Tứ chằm chằm cô,
bàn tay cầm que bông của Nguyễn Thanh Âm
khỏi run lên.
Anh nắm lấy cổ tay cô, thở dài, “Anh tưởng em sẽ
đến.”
Nguyễn Thanh Âm khổ, cúi đầu
, nhưng nước mắt chực trào trong hốc mắt.
Sắc mặt Hạ Tứ tái nhợt, làn da vốn trắng trẻo giờ
càng trắng thêm mấy phần. Khắp đầy
rẫy vết thương, băng gạc và vải y tế vẫn còn lấm
tấm m.á.u rỉ .
Cánh tay bó bột, băng trắng treo cổ, vết
thương trán đặc biệt nổi bật. Cô cố gắng kìm
nén nước mắt, nhưng vẫn kiềm mà
, đành mặt che giấu.
Trong lòng Hạ Tứ dấy lên một cảm giác khác lạ,
đau lòng nâng tay lên, dùng ngón tay cái lau
hàng nước mắt má cô, giọng khàn khàn và
trầm thấp, “Khóc cái gì? Anh vẫn
?”
Nguyễn Thanh Âm tức giận giơ tay đ.ấ.m ,
nhưng sợ chạm vết thương của nên rụt
tay , gõ chữ màn hình – Có còn đau ?
Hạ Tứ mím môi, gật đầu, “Đau.” Không nghiêm túc
quá ba giây, lật tay nắm lấy tay cô, cách
một lớp áo bệnh nhân đặt lên n.g.ự.c, giọng điệu cợt
nhả, “Em sờ một cái là hết đau ngay.”
Nguyễn Thanh Âm chút hối hận, lẽ lúc nãy
nên đ.ấ.m một cú.
Buổi tối, y tá đến t.h.u.ố.c. Hai cô y tá trẻ
rời mắt khỏi Hạ Tứ, “Quý khách bất kỳ
vấn đề gì, thể bấm chuông đầu giường, y tá trực
của chúng sẽ đến.”
Nguyễn Thanh Âm ghế sofa da ở một
bên, ngẩng đầu lên, chăm chú gọt táo. Bàn
tay khéo léo cầm d.a.o, vỏ táo nguyên vẹn rơi xuống
thành một vòng tròn.
Hạ Tứ liếc cô một cái, tâm trạng chút vi
diệu, khẽ lời cảm ơn với cô y tá.
Nguyễn Thanh Âm đưa quả táo gọt cho ,
thản nhiên sang cô y tá bên cạnh. Gương mặt
trẻ trung, xinh của cô y tá ửng lên một màu đỏ
đáng ngờ, ánh mắt dịu dàng như nước, e thẹn
Hạ Tứ.
Người nên quá mê ngoại hình, chỉ
mặt thôi sẽ chịu thiệt lớn.
Mấy cô gái trẻ vẫn còn non nớt quá, Nguyễn
Thanh Âm thầm thở dài, chọn một quả đào
thích từ giỏ trái cây, rửa sạch ăn ngon lành như
ai bên cạnh.
Ngược , Hạ Tứ chút bất ngờ, quả táo là
dành cho ? Anh cũng bộ
tịch, c.ắ.n một miếng.
Hai cô y tá đẩy xe , Thư ký Từ xách hộp cơm bước
. Anh thành thạo dựng chiếc bàn nhỏ
giường bệnh, bày biện từng món ăn.
“Thưa bà chủ, khẩu vị của bà thế nào,
chuẩn một món thanh đạm, bà cùng Hạ
tổng ăn chút cho đơn giản.”
Thư ký Từ do dự cánh tay bó bột của Hạ
Tứ, nghĩ một lát hỏi, “Tay ngài tiện, là
để …”
Hạ Tứ trừng mắt , lạnh lùng đồng ý.
Thư ký Từ là khôn ngoan, đầu óc nhanh
một vòng, lập tức hiểu .
Anh Nguyễn Thanh Âm với ánh mắt cầu cứu,
“Bà chủ, là bà đút cho Hạ tổng ăn ạ, tay
ngài gãy, cầm đũa .”
Nguyễn Thanh Âm sững sờ, mắt thẳng tay
Hạ Tứ. Băng bột dày cộm, treo bằng dây băng, các
ngón tay thể co duỗi, thể
tự dùng bữa.
Cô gật đầu, xuống cạnh giường bệnh.
Cô tự nhiên cầm lấy bát canh, múc cháo trứng đút
đến bên miệng Hạ Tứ.
Hạ Tứ thản nhiên tận hưởng đãi ngộ như hoàng đế,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/chuong-56-khoang-cach-tinh.html.]
há miệng chờ ăn, vươn tay chờ mặc, ngoan ngoãn
để cô đút cho ăn hết bữa.
Nguyễn Thanh Âm ăn uống qua loa, chỉ dùng vài
miếng rau thanh đạm. Hạ Tứ cô, khóe miệng
khẽ nhếch lên, khiến thấy bất an.
“Em dùng bộ đồ ăn của đấy.” Hạ Tứ cố ý trêu
cô, đôi mắt chứa ý , ghé sát hạ giọng, cợt
nhả , “Cái tính là hôn gián tiếp ?”
Cô bấy giờ mới nhận , khi đút ăn xong,
cô tiện tay dùng luôn bát đũa đó để ăn, ngờ
đó chính là bộ mà Hạ Tứ dùng.
Nguyễn Thanh Âm da mặt mỏng, khuôn mặt nhỏ bé
lập tức đỏ bừng như nhỏ m.á.u, cô chủ động dọn
dẹp hộp cơm, đưa cho Thư ký Từ. “Cũng còn sớm nữa, về nghỉ ngơi , ở đây
Tiểu Từ .” Hạ Tứ trêu cô nữa, thu vẻ
mặt nghiêm túc .
Nguyễn Thanh Âm lắc đầu từ chối, cô yên
tâm rời .
Hạ Tứ , “Ngoan nào, bệnh viện thoải
mái bằng ở nhà? Mai em đến.” Anh nghĩ một
chút, bổ sung thêm, “Nếu công việc bận.”
Nguyễn Thanh Âm thấy môi trường ở đây tồi
tệ chút nào. Hạ Tứ ở phòng bệnh riêng cao cấp,
chỉ bếp nhỏ và phòng tắm riêng, các thiết
gia dụng nhỏ đều đầy đủ, còn giường riêng
dành cho nhà chăm sóc.
Hạ Tứ mà nghĩ điều kiện như thế sẽ
cô chịu thiệt.
Ngày xưa, khi cha nuôi gặp t.a.i n.ạ.n xe , cha
nuôi đưa bệnh viện cấp cứu, ICU hơn
nửa tháng. Sau khó khăn lắm mới qua khỏi giai
đoạn nguy hiểm, nhưng phòng bệnh còn
giường trống.
Cô ở chăm sóc cha nuôi tại hành lang bệnh
viện, ngay gần nhà vệ sinh, mỗi đêm đều tiếng
xả nước mất ngủ. Cô ở hành lang bệnh viện
gần một tháng, cho đến khi tìm cha ruột,
cô thương lượng với Nguyễn Chính Tường, cầu
xin họ để cha nuôi hưởng nguồn lực y tế
hơn.
Nguyễn Thanh Âm nhất quyết đòi ở , Hạ Tứ đành
chịu thua. Buổi tối, hai giường riêng của ,
chỉ cách một mét.
Hạ Tứ trần nhà, thỉnh thoảng liếc Nguyễn
Thanh Âm. Anh hề buồn ngủ, trong lòng
chút cảm xúc.
Anh cứ nghĩ một lạnh lùng như Nguyễn
Thanh Âm sẽ bận tâm đến sống c.h.ế.t của
.
Sau khi t.h.u.ố.c mê hết tác dụng, việc đầu tiên
khi tỉnh là tìm cô, quanh phòng bệnh
nhưng thấy gặp.
Anh thất vọng tột độ, nhưng cảm thấy đó là điều
hợp lý.
Cho đến khi thấy bóng dáng gầy gò lảng vảng
bên ngoài phòng bệnh, trái tim mới như trút
gánh nặng. Ban đầu nghĩ... cô sẽ
bận tâm.
Nguyễn Thanh Âm sắc mặt tái nhợt, vẻ mặt lo lắng,
thực lòng lo lắng cho sự an nguy của .
Khoảnh khắc đó, Hạ Tứ đau lòng. Cô đau lòng vì
vết thương của , hiểu lòng cô.
“Nguyễn Thanh Âm, em ngủ ?” Hạ Tứ
kìm cất tiếng. Đèn trong phòng bệnh tắt,
ánh sáng hành lang xuyên qua cửa kính, chiếu
xuống sàn nhà.
Bệnh viện đầy mùi nước khử trùng, các thiết đầu
giường kêu tích tắc, Nguyễn Thanh Âm nhắm mắt
, lắng đàn ông gọi tên .
Tim cô đột nhiên hẫng một nhịp, cô mở mắt
trong góc tối, nghiêng đầu .
Trong bóng tối, cả hai đều thấy đôi mắt lấp
lánh của đối phương. Họ ai lên tiếng, cách
đầy một mét, cảm giác mật hơn cả
việc ôm ngủ.
Hạ Tứ gắng sức vươn tay trái về phía cô.
Nguyễn Thanh Âm chỉ chần chừ một giây, đưa
tay đáp . Hai nắm tay , cố gắng
lắm mới chạm đầu ngón tay đối phương.
Một đêm yên tĩnh mà nồng nhiệt, mặt trăng lặng lẽ
áp cửa sổ.
Sau , trong suốt năm năm, Nguyễn Thanh Âm
một nhớ đêm đó. Đó là họ
mật nhất, trái tim gần nhất.