Ba Năm Hôn Nhân, Một Đời Tỉnh Ngộ - Chương 55: Vợ của anh ấy
Cập nhật lúc: 2026-02-02 15:32:45
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Kiều Tây như một gáo nước lạnh, dập
tắt nhiệt huyết và hy vọng của cô.
Nguyễn Thanh Âm rơi trạng thái tự nghi
ngờ, lẽ nào cô thực sự là kẻ thứ ba thừa thãi?
Mối tình kéo dài bảy năm của Kiều Tây và Hạ Tứ
kết thúc bằng thất bại, nhưng cô vì một đêm
hoang đường mà trở thành Hạ phu nhân mà ai
cũng ngưỡng mộ, cô là câm thể đưa
ngoài, vì mối quan hệ vợ chồng của họ
phép công khai.
Cô như một kẻ trộm, đ.á.n.h cắp hạnh phúc lẽ
thuộc về khác, chiếm giữ vị trí thuộc
về , giờ đây trốn trong góc tối, trộm
hạnh phúc của khác.
Thư ký Từ liên tục xem giờ, đang thắc mắc tại
phu nhân vẫn đến, đột nhiên ngẩng đầu phát
hiện một bóng quen thuộc gầy gò đang
cửa phòng bệnh.
Anh nhanh ch.óng bước , lặng lẽ xuất hiện phía
Nguyễn Thanh Âm, “Phu nhân, cô
?”
Nguyễn Thanh Âm thu vẻ mặt buồn bã, lấy điện
thoại khỏi túi, hai tay lướt bàn phím, gõ chữ
hỏi về tình hình của Hạ Tứ – Anh ?
– Vết thương nghiêm trọng ?
– Tại đột ngột xảy tai nạn?
Thư ký Từ an ủi, “Tạm thời còn nguy hiểm,
bác sĩ rách nhiều mô mềm cơ thể, gãy
xương phức tạp cánh tay , nghiêm trọng hơn là
vết thương ngoài ở trán, nghi ngờ xuất huyết
nội sọ, vẫn cần theo dõi thêm.”
Nguyễn Thanh Âm nhíu mày, lo lắng hiểu –
Vậy tại vẫn còn hôn mê? Tại xe
rơi xuống vách núi một cách vô cớ?
– Người ở nhà cũ ?
Cô mặt mày đầy vẻ ưu tư, trong mắt là nỗi lo lắng
và quan tâm thể giấu, hai hàng lông mày
mảnh mai nhíu với , đôi vai gầy khẽ nhấp
nhô theo nhịp thở.
Thư ký Từ nghĩ, nếu Tổng giám đốc Hạ thấy
phu nhân lo lắng cho sự an nguy của như
, liệu vui ?
“Nguyên nhân t.a.i n.ạ.n vẫn đang điều tra
thêm, ban đầu suy đoán là do đường cộng
thêm việc Tổng giám đốc Hạ kịp giảm tốc
độ. Hôn mê là do tác dụng của t.h.u.ố.c mê phẫu
thuật hết, bác sĩ tùy thuộc thể trạng
từng .”
“Ngoài cô thì thông báo cho bất kỳ ai trong
gia đình, lo lắng lớn tuổi chịu nổi cú
sốc, đợi Tổng giám đốc Hạ định hỏi ý kiến
.”
Nguyễn Thanh Âm chậm rãi gật đầu, vẫn
tránh khỏi lo lắng về phía phòng bệnh.
“Cô định ?” Thư ký Từ nghi hoặc hỏi.
Nguyễn Thanh Âm khổ lắc đầu, đó lấy
điện thoại gõ chữ – Thôi, đợi ở ngoài là
.
Thư ký Từ còn mở lời khuyên, đột nhiên
phòng bệnh tiếng động, hoảng hốt
.
Hạ Tứ tỉnh , mặt vài vết trầy xước
nhẹ, trán còn băng gạc, cánh tay quấn băng và bó
bột, nhiều vết thương ngoài, đều
băng gạc .
Cả trông vẻ chật vật và đáng thương.
Anh nhíu mày, thể cử động, chỉ
ngừng đảo mắt xung quanh căn phòng,
từ từ rút tay trái về.
Lòng bàn tay ướt đẫm, lạnh lùng liếc Kiều
Tây bên cạnh, vẫn cay độc châm chọc, “
c.h.ế.t , cái gì?”
“Phì phì phì, đừng bậy, … chúng
lo lắng thế nào ?” Kiều Tây mở miệng
nhịn nức nở, giọng nũng nịu
mang theo tiếng .
Trần Mộc Dã vô tâm, miệng nhanh hơn não, “Tứ ca,
hoạn nạn thấy chân tình, đầu tiên thấy chị
Tây Tây dữ dội như , giống như vòi nước
khóa, oa oa oa. May mà đại nạn
c.h.ế.t, chứ, lúc đó lái xe đang nghĩ gì
? Đường núi gập ghềnh, cua gấp,
giảm tốc độ chứ? Mẹ nó sợ c.h.ế.t
khiếp.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-nam-hon-nhan-mot-doi-tinh-ngo/chuong-55-vo-cua-anh-ay.html.]
Hạ Tứ khinh thường đôi co với ,
cổ đeo nẹp cố định, thể cử động, chỉ
thể khó khăn đảo mắt, như đang tìm kiếm điều
gì.
Thần Bội bước tới, “A Tứ, tìm gì ?”
Hạ Tứ tìm thấy gặp, trong
lòng chút thất vọng, nhưng thể
hiện , che giấu cảm xúc xong thản nhiên , “Từ
Gia Thụ ?”
Thư ký Từ chút mừng rỡ, bấy lâu nay tận
tụy, run rẩy từ cấp của tập đoàn leo lên vị trí
trợ lý đặc biệt như bây giờ, Tiểu Tổng giám đốc Hạ
ngày thường trông lạnh lùng, khắc nghiệt và vô
tình, ngờ trải qua sinh t.ử, đầu tiên mở
mắt tìm là .
Thư ký Từ cảm động hít mũi, năng lộn xộn, “
đây, Tổng giám đốc Hạ chỉ thị gì?”
Hạ Tứ khó khăn giơ tay trái lên, chỉ một vòng
trong phòng, yếu ớt , “Mấy , đuổi hết
, sót một ai, là bệnh nhân, cần một nơi
yên tĩnh để tĩnh dưỡng.”
Trần Mộc Dã trừng lớn mắt thể tin ,
nghiêng đầu kêu lên một tiếng “Á”, “Tứ ca,
mấy em tốn bao nhiêu công sức mới kéo
từ vách núi lên ? Bọn căn bản
dám đ.á.n.h cược, đội cứu hộ nhanh nhất cũng
nửa tiếng mới tới, bọn liều mạng mới kéo từ
vách núi lên, nó mở mắt
đuổi ?”
“Anh như là qua cầu rút ván, bưng bát bỏ
mâm ?” Trần Mộc Dã học vấn nông cạn, dùng từ
lung tung đúng chỗ.
Hạ Tứ cho đau đầu, “Vậy mày là ch.ó
lừa? Mấy em rút lui …”
“Đi thôi.” Thần Bội dẫn đầu dậy ngoài.
Kiều Tây hề nhúc nhích, như thể lời mời
khỏi phòng của Hạ Tứ nhằm
cô .
“Cô ?” Hạ Tứ nghiêng đầu chất vấn
Kiều Tây.
“ chăm sóc , cứ để ở .”
Kiều Tây khẽ cầu xin.
Hạ Tứ mặt , lạnh lùng từ chối, “Không cần, ở
đây thiếu chăm sóc .”
Mọi đều tính của , một khi
quyết định thì sẽ dễ dàng đổi. Không ai
dám hòa giải.
Kiều Tây tủi đỏ mắt.
Trần Mộc Dã thấy , vội vàng tiến lên điều chỉnh
khí, “Thôi , chúng hầu hạ
mà còn hầu hạ , hả, mấy em rút
lui .”
Nguyễn Thanh Âm ngoài phòng bệnh,
thỉnh thoảng xuống ghế dài ngoài cửa, “Ầm”
một tiếng cửa phòng bệnh mở .
Đám đối diện , dường như bất
ngờ sự xuất hiện của cô, mấy vô thức
về phía Hạ Tứ.
Thảo nào đuổi họ , hóa là giấu
trong nhà.
“Lề mề mãi còn ?” Hạ Tứ định mở
miệng trách mắng, ánh mắt lướt qua , tìm
thấy gặp nhất trong đám đông.
Môi khô khốc, lệnh một cách hách dịch, “Hạ
phu nhân, ? khát nước.”
Kiều Tây cam lòng, chủ động giành rót cho
một cốc nước, “ ở với , chăm sóc
.”
Cô đỡ Hạ Tứ dậy để đút nước, nhưng đối
phương nghiêng đầu né tránh.
Hạ Tứ căn bản thèm để ý đến cô , chỉ
chăm chú Nguyễn Thanh Âm ở cửa phòng
bệnh, sự kiên nhẫn dần tiêu hao. Nguyễn Thanh Âm thể trốn tránh
mãi , cô cứng đầu bước phòng bệnh,
cốc nước Kiều Tây rót đầy, cô hết là cẩn
thận thử nhiệt độ nước, đó tìm tăm bông trong
ngăn kéo.
Dùng tăm bông chấm nước, lau lau đôi môi
khô nứt của Hạ Tứ.
Thao tác của cô chuyên nghiệp, thậm chí còn
một kiến thức chăm sóc chuyên môn.
So sánh là thấy rõ, Kiều Tây dù đến
mấy, cũng thể trái ý Hạ Tứ, hơn nữa,
về việc chăm sóc bệnh, cô chẳng gì
cả.