BA MẸ TÔI BỊ MẸ CHỒNG BẮT NGỦ DƯỚI ĐẤT, TÔI THẲNG TAY ĐUỔI CẢ NHÀ CHỒNG RA KHỎI NHÀ - 3

Cập nhật lúc: 2026-02-24 00:51:15
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên vẫn vang lên tiếng đập cửa tức tối, nhưng như chẳng còn thấy gì nữa.

 

tựa lưng cánh cửa, cơ thể trượt dần xuống.

 

Hối hận ư.

 

Điều hối hận nhất là ba năm mù quáng mà cưới .

 

03

 

khách sạn cùng ba một đêm.

 

Đến khi thấy họ cuối cùng cũng ngủ yên, mới một bắt taxi về căn “nhà” lúc trời hửng sáng.

 

cần trở để lấy vài món đồ cá nhân và những giấy tờ quan trọng.

 

Và quan trọng hơn, là chấm dứt dứt điểm với hai kẻ đang chiếm chỗ của chủ nhà.

 

Khi tra chìa ổ, phát hiện cửa mở .

 

Cửa khóa từ bên trong.

 

lạnh nhạt bật trong lòng.

 

Xem , họ đúng là trơ trẽn đến cùng cực.

 

rút điện thoại, gọi thẳng cho ban quản lý tòa nhà.

 

“Chào chị.”

 

là chủ căn 1802 tòa 1, tên Lâm An.”

 

đang khóa ngoài, phiền chị gọi thợ khóa giúp .”

 

“Vâng, cần mở cưỡng chế.”

 

Họ xử lý nhanh.

 

Chưa đầy mười lăm phút , bảo vệ và thợ khóa mặt.

 

Giữa ánh mắt tò mò của vài hàng xóm, chỉ một tiếng “cách” khô khốc, cánh cửa bật mở.

 

Ngay khi cửa mở , mùi khó chịu trộn lẫn rác và đồ ăn thừa ập thẳng mặt .

 

nhíu mày bước .

 

Phòng khách bừa bộn ngổn ngang.

 

Hộp đồ ăn nhanh chất đầy bàn .

 

Vỏ hạt vương vãi khắp sàn nhà.

 

Còn chồng — Trần Mỹ Lan — dạng chân tay chiếc sofa da rộng của .

 

đắp chiếc chăn mềm của , xem tivi nhai hạt.

 

Nghe tiếng cửa, bà liếc .

 

Thấy lưng bảo vệ, bà thoáng khựng , lập tức kéo vẻ mặt ngạo mạn trơ trẽn.

 

“Ồ, còn đường về cơ ?”

 

cứ tưởng cô dẫn ba quý hóa của ở khách sạn luôn, chẳng thèm về nữa chứ.”

 

Giọng bà đầy mỉa mai, khóe miệng nhếch lên châm chọc.

 

cũng tưởng cô gan lắm cơ.”

 

“Về nhà mà còn gọi đến mở khóa.”

 

“Sao, giỏi quá nên nổi nhà luôn ?”

 

Minh Quân từ phòng ngủ chính bước .

 

Anh mặc chiếc áo choàng của , tóc tai rối bù, mặt vẫn còn ngái ngủ.

 

Thấy , thoáng lúng túng, lập tức cau mặt chất vấn.

 

“Lâm An, em định cái gì nữa?”

 

“Dẫn bảo vệ đến dọa ai hả?”

 

chẳng buồn đáp những lời ồn ào của họ.

 

Căn nhà từng chăm chút ấm áp, giờ trong mắt chẳng khác gì một bãi rác.

 

thấy ghê tởm đến tận cùng.

 

gì, thẳng đến hộp cầu d.a.o gần cửa .

 

Dưới ánh mắt đầy nghi ngờ của họ, mở nắp hộp.

 

giơ tay, kéo thẳng cầu d.a.o tổng.

 

“Phạch.”

 

Cả căn hộ lập tức chìm bóng tối.

 

Tivi tắt phụt.

 

Tủ lạnh cũng im bặt.

 

Trần Mỹ Lan giật hét lên.

 

“Á!”

 

“Gì thế ?”

 

“Mất điện ?”

 

Minh Quân gào lên trong bóng tối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-me-toi-bi-me-chong-bat-ngu-duoi-dat-toi-thang-tay-duoi-ca-nha-chong-ra-khoi-nha/3.html.]

 

“Lâm An!”

 

“Em , em đang cái gì đấy!”

 

bật đèn pin điện thoại.

 

Chùm sáng lạnh chiếu lên mặt , khiến nét mặt càng thêm lạnh lùng.

 

“Đây mới chỉ là bước đầu.”

 

Giọng vang trong phòng khách trống trải, lạnh như gió.

 

“Trần Mỹ Lan, Phạm Minh Quân.”

 

“Tối qua rõ.”

 

“Rời khỏi nhà .”

 

“Đã nhắc đàng hoàng mà vẫn cố chấp, thì đừng trách cứng rắn.”

 

“Nếu hai còn chịu , sẽ xuống tầng hầm và khóa luôn van nước của căn hộ.”

 

“Không điện, nước, để xem hai trụ bao lâu.”

 

Cách thẳng thừng như vượt ngoài dự đoán của họ.

 

Trong bóng tối, tiếng họ loạng choạng va đồ đạc.

 

Kèm theo đó là tiếng c.h.ử.i rủa tức tối của Trần Mỹ Lan.

 

“Con nhỏ độc ác!”

 

“Vô tình vô nghĩa!”

 

“Muốn ép c.h.ế.t chúng ?”

 

“Lâm An, mày điên !”

 

Minh Quân cuối cùng cũng mò đến chỗ .

 

Anh túm lấy tay , kéo ban công — nơi còn le lói chút sáng.

 

“An An, em đừng .”

 

“Chúng gì từ từ .”

 

Giọng mềm xuống, chút cầu xin và sốt ruột.

 

“Mẹ lớn tuổi , em thế bà hoảng sợ…”

 

“Từ từ ?”

 

giật tay , thấy buồn .

 

“Hôm qua bảo các , lúc đó ‘từ từ’ mà ?”

 

Minh Quân né ánh mắt , vò hai bàn tay, vẻ mặt như điều khó .

 

Anh ngập ngừng vài giây, như hạ quyết tâm, hạ giọng.

 

“An An, thật.”

 

“Em đừng trách .”

 

“Bà cũng chỉ là… chỉ là vì Minh Hạ.”

 

“Minh Hạ… nó t.h.a.i .”

 

Tim như bóp nghẹt.

 

“Nhà trai điều kiện , nhưng họ yêu cầu nhà thì mới chịu cưới.”

 

“Em cũng cảnh nhà .”

 

“Không đủ khả năng mua nhà ở thành phố.”

 

“Cho nên… mới nghĩ…”

 

Anh tiếp.

 

hiểu hết.

 

Thì việc bắt ba ngủ đất, sỉ nhục họ, bốc đồng.

 

Đó là một kế hoạch tính toán.

 

Mục tiêu là đuổi ba , để cô lập.

 

Sau đó, để Minh Hạ “đang mang thai” đường đường chính chính dọn ở.

 

Rồi đó nữa là gì.

 

Ép nhường căn nhà.

 

Hoặc kéo một cuộc ly hôn để tranh giành tài sản, lấy nhà điều kiện cưới xin cho cô .

 

dám nghĩ sâu thêm.

 

Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, như đông cứng cả m.á.u trong .

 

đàn ông mặt — chung sống ba năm.

 

từng nghĩ chỉ yếu đuối và mù quáng vì chữ hiếu.

 

giờ mới hiểu, hề vô can.

 

Anh đồng lõa.

 

Không hiếu thuận, mà là tham gia âm mưu từ đầu.

 

Loading...