ngay khi Tô Trần Viêm bước phần thi, ít đang chơi ván trượt dừng để vỗ tay cổ vũ .
Người đàn ông điển trai với lớp mồ hôi lấm tấm trán, điều khiển ván trượt xoay vòng giữa trung, cơ bắp căng lên theo từng cú lộn mạnh, quả thật vô cùng cuốn hút.
Liêu Nhiễm xem mà đỏ bừng mặt, tim đập loạn. Sợi chỉ đỏ cổ tay cô giáo khẽ nóng lên, dẫn dắt cô giáo mơ tưởng đến những cảnh... mà chỉ trưởng thành mới dám nghĩ đến.
Cuộc thi nhanh ch.óng kết thúc khi Tô Trần Viêm là cán đích đầu tiên.
Anh kéo áo lên lau mồ hôi, đảo mắt tìm bóng dáng bà cô nhỏ của .
Đây là đầu tiên vận động mặt bà cô nhỏ đấy, nhất định hỏi thử xem trai mới ! Hề hề.
"Anh Tô, cho nè." Khi Tô Trần Viêm vẫn đang tìm Miên Miên, bên tai chợt vang lên giọng của Liêu Nhiễm.
Anh nghiêng đầu sang.
Liêu Nhiễm hai tay cầm chai nước, mặt đỏ hồng như quả táo chín.
Tô Trần Viêm liếc chai nước, nhưng nhận lấy, chỉ :
"Cảm ơn, nhưng thích uống loại nước tăng lực ."
Là sản phẩm của nhà họ Lục thì uống ! Anh hai và chị dâu vì nhà họ Lục mà mới thể bên !
Tô Trần Viêm bước tránh Liêu Nhiễm, tiến đến ôm bổng Miên Miên lên:
"Bà cô nhỏ thấy ? Lúc nãy cháu trai ? Hề hề."
Liêu Nhiễm yên tại chỗ, cảm thấy chút mất mặt.
Xung quanh đông như , cô chủ động đưa nước cho Tô Trần Viêm, mà từ chối ngay mặt bao , còn sang tìm Tô Miên Miên nữa chứ...
Sợi chỉ đỏ ... thật sự tác dụng ?
"Cháu trai thứ năm thật là giỏi quá ! Cú cua lúc nãy mượt ơi là mượt, Miên Miên như nha."
Miên Miên khen Tô Trần Viêm về màn thi đấu xuất sắc, chăm chú quan sát sợi chỉ đỏ giữa Liêu Nhiễm và Tô Trần Viêm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-795.html.]
Xác nhận vẫn là một sợi dây đỏ bình thường, cục bông nhỏ càng thêm hiểu nổi. Cô giáo Liêu buồn đến , lẽ nào cháu trai thứ năm thật sự chơi với cô chút nào ? Vậy thì... sợi chỉ đỏ tồn tại để gì chứ?
Tô Trần Viêm lời khen, định sang thêm đôi câu với bà cô nhỏ, nhưng thấy cô đang mở to mắt về hướng khác.
Anh đầu theo, phát hiện cô đang chính là Liêu Nhiễm, liền đưa tay gãi gãi đầu.
"Bà cô nhỏ hôm nay cứ cô giáo của suốt ? Hai cãi ?" Tô Trần Viêm hỏi thẳng.
Miên Miên vội vàng lắc đầu:
"Không, ! Sao Miên Miên thể cãi với cô Liêu chứ? Tụi Miên Miên cãi , Miên Miên cô là vì... vì lý do khác thôi!"
Tô Trần Viêm nhíu mày rậm:
"À , thì là vì chuyện khác."
Anh cũng hỏi thêm lý do là gì, chỉ liếc Liêu Nhiễm vài . Nhìn một lát, đột nhiên bước đến máy bán nước tự động, mua một chai nước do tập đoàn nhà họ Tô sản xuất, mang đến mặt Liêu Nhiễm.
"Cô Liêu, thích uống loại hơn, đây là nhãn hiệu của nhà ."
Liêu Nhiễm đang một chỗ suy nghĩ m.ô.n.g lung, ngờ Tô Trần Viêm chủ động chuyện với như , đến mức sững .
Thông thường uống nước mấy ai quan tâm thương hiệu sản xuất. Chỉ cần là hãng uy tín, hợp khẩu vị, thì chọn vị nào cũng . Trừ khi thương hiệu đó từng bê bối gì, mới cân nhắc đổi.
Ai mà ngờ , Tô Trần Viêm quan tâm tới cả nhà máy sản xuất, còn yêu cầu chỉ uống nước của chính nhà !
DTV
Liêu Nhiễm buồn cảm thấy dễ chịu. Không thể phủ nhận, khi Tô Trần Viêm chủ động chuyện, trong lòng cô giáo cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, như thể mối nhân duyên hy vọng.
Cô giáo mỉm dịu dàng đáp:
"Được , nếu mua nước cho , sẽ chọn loại nha."
Nghe xong, Tô Trần Viêm vội vàng lắc đầu:
"Không cần , cũng từng uống đồ uống do ngoài đưa."
Anh thẳng thừng, mở nắp chai nước tay, uống trở chỗ Miên Miên, để Liêu Nhiễm bơ vơ phía .