"Ôi chao, bé con ngoan ghê, mau ăn nào!"
Hai cái bánh màn thầu trắng phau, một cái cho Tô Trần Phi, một cái cho Miên Miên.
Tô Trần Phi cũng cảm ơn, xưng là "bà". Dù gì chỉ là lời cảm ơn thôi, cần tính chi li bối phận.
Hai cầm bánh theo hướng bà cụ chỉ, ăn.
Mắt Miên Miên lấp lánh: "Wow, bánh ngon quá trời luôn á!"
Tô Trần Phi cũng gật đầu: "Ừ, đúng là ngon thật."
Lúc đó, Tần Thao rời , kéo theo em trai Tần Hào đến hỏi bà cụ chỉ đường. Hỏi xong, nguyên tại chỗ, rời.
DTV
Bà cụ thấy cứ đấy thì thắc mắc: "Bà chỉ đường cho cháu mà, còn đó?"
Tần Thao hỏi đến bực, thầm nghĩ bà già đúng là điều. Anh đây chẳng đang chờ bà cho bánh giống như Tô Trần Phi và Miên Miên ?
thể toạc ý đồ , bèn hổ : "Bà ơi, em trai cháu từ sáng tới giờ cứ kêu đói mãi. , A Hạo? Em đói bụng lắm ?"
Từ sáng tới giờ, Tần Hào chẳng vui vẻ gì. Nghe trai hỏi, bé vốn định trả lời, nhưng thấy trai động tác ám hiệu, nếu lời sẽ phá con búp bê gỗ, thì bé thấy tủi vô cùng.
Ban đầu đang mím môi định , nhưng nhớ khi tham gia chương trình, trai từng dọa nếu thì sẽ "cho khác nuôi", nên Tần Hào ráng nhịn, cúi đầu lí nhí : "Vâng, bụng em đói lắm..."
Tần Thao câu trả lời như ý thì mỉm với bà cụ.
bà già thế là hiểu ngay, mặt lập tức sầm xuống: "Bánh bà hấp để ăn cả ngày đó, dư , cháu."
Nói , sợ còn đòi tiếp, bà thẳng tay đóng cửa luôn.
Mặt Tần Thao xám xịt.
Tại cái bà già c.h.ế.t tiệt chỉ cho Tô Trần Phi và Tô Miên Miên, mà cho ? Gì mà ăn cả ngày chỉ với mấy cái màn thầu chứ, ai mà tin? Không lẽ nấu rau xào món gì khác?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-74.html.]
Càng nghĩ càng bực, Tần Thao trút giận bằng cách trừng mắt Tần Hào.
Tần Hào cũng chỉ là đứa trẻ, thấy trai như thì chịu nổi nữa, òa nức nở.
[Ơ kìa... chẳng Tần Thao đang ghen với cháu trai nhà chúng ?]
[Hung dữ quá! Làm em trai luôn. định xem thử xem ảnh thế nào, ngờ như . ]
[Các bạn gì ? Rõ ràng là Tần Hào ăn bánh nên đói quá mới thôi mà. ]
Thấy em trai , Tần Thao thầm thấy .
Anh vội vàng đổi sang vẻ mặt hiền lành, cúi xuống dỗ: "Đừng nữa em trai, lát nữa chúng tới nhà bé Lý Dương là cơm ăn liền ha-"
Vừa , chính cũng thấy đói, liền kéo tay Tần Hào nhanh về phía nhà Lý Dương. Nhà trẻ con chắc chắn sẽ đồ ăn, đúng ?
Tối qua chỉ ăn ít cơm trắng với rau xào, đối với sống nổi thiếu thịt như thì đó là cực hình.
Mang theo hy vọng , Tần Thao lôi Tần Hào nhanh.
Tần Hào thật vẫn đang , trẻ con một khi bắt đầu nhõng nhẽo thì sẽ cả. Cậu bé cứ kéo tay trai, chịu bước thêm bước nào.
Hành vi khiến Tần Thao nổi giận nữa. Anh mỉm với ống kính : "Haizz, ngờ em trai dữ như . Xem đói thật , đây em ngoan mà."
Nghe thì như đang giải thích với khán giả, nhưng thật , tay siết chặt, bóp mạnh cánh tay Tần Hào.
Tần Hào đau điếng, lập tức dám to nữa, chỉ còn những tiếng nấc nghẹn ngào, ánh mắt đầy sợ hãi Tần Thao.
Tần Thao liền lưng với máy , cúi xuống che chắn mặt Tần Hào, giả vờ như đang dỗ dành em trai: "Đừng nữa, đưa em ăn sáng ngay bây giờ, ?"
Giọng vẻ dịu dàng, nhưng Tần Hào run b.ắ.n vì sợ.