"Các tụ tập ở đây gì thế?."
Giọng điệu ngây thơ vô tội cực kỳ.
Lão Trương liếc ảo ảnh tượng Phật đầu với vẻ sốt ruột, trốn mấy con quỷ khác, lòng đầy bất an.
"Không đúng nha... khống chế con bé? Nhìn nó bình thường như , chẳng lẽ hề ước nguyện gì ?"
Lão Vương cũng hồi hộp lắm chứ, bà cô nhỏ cũng dùng giọng kiểu để bàn với phán quan địa phủ tăng thêm hình phạt cho . Tám trăm năm địa ngục tầng mười tám ở nhân gian, quy đổi thời gian địa phủ chắc mấy vạn năm!
Lão Vương thật sự hoảng!
Hắn nấp lưng bạn , thấy bé Miên Miên :
"Đừng trốn nữa nha. Miên Miên ngửi thấy mùi của chú đó!"
Lão Vương theo bản năng tự ngửi một cái.
Là quỷ thì gì mùi cơ chứ! Bà cô nhỏ đang đùa ?
gọi tên , trốn tiếp cũng hợp lý. Nhỡ cô bé thực sự , thì chịu tội là !
Lão Vương đành gượng , giơ tay lên chào:
"Bà cô nhỏ, chào... chào cô ạ. Mấy hôm gặp, cô hình như... hình như tròn trịa thêm chút xíu thì ?"
Câu khen đó khiến bé Miên Miên vui ngay lập tức.
DTV
Nụ mặt bé biến mất, môi nhỏ mím , uất ức :
"Không khen thì đừng khen, Miên Miên hề tròn thêm! Miên Miên đang ăn kiêng đó!"
Lão Vương cũng nhận hớ, liền vội vàng chữa lời:
" đúng đúng, lúc còn sống thì cận, khi thành quỷ vẫn hoa mắt lắm. Cô tròn, cô mảnh mai!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-640.html.]
Khen xong, lão Vương trong lòng khỏi nghẹn ngào: Từ lúc thành quỷ đến giờ, bao lâu dỗ dành ai như ? Mà đang dỗ yêu, mà là một bà cô nhỏ!
"Hehe, đúng , là mắt chú vấn đề đó." Miên Miên cực kỳ hài lòng, chống cằm hỏi: "Thế mấy chú ở đây gì ? Không lén cháu trai cả nhà ngủ nha, như là đó."
Đám quỷ trong lòng: Ai mà thèm cháu trai cả nhà cô ngủ, rõ ràng là cô đấy chứ!
"Không , tụi lén gì ." Lão Vương cố gắng đ.á.n.h trống lảng: "Bọn chỉ đến đây... chiêm ngưỡng phong thái oai hùng của bà cô nhỏ thôi. Bà cô nhỏ ngủ ngon chứ ạ?"
"Cháu ngủ ngon lắm ạ, bây giờ lo việc khác !"
Miên Miên nhoẻn miệng ngọt ngào, bàn tay nhỏ xíu thò trong túi xách, móc sợi câu hồn tỏa.
Bao nhiêu ác quỷ tụ ở đây, linh hồn việc của cô bé thể kiềm chế nổi nữa, cực kỳ bắt đầu nhiệm vụ!
Lão Vương thấy Miên Miên đưa tay lục túi, trong lòng lập tức vang lên hồi chuông báo động, định nhắc mấy bạn của mau chạy thì... kịp nữa .
Ngay khoảnh khắc bé con lôi sợi câu hồn tỏa , sợi dây lập tức vươn dài, xuyên tường, chuẩn xác xuyên qua xương bả vai của từng con quỷ.
Có vài con thấy tình hình , toan bỏ chạy, nhưng chỉ mới chạy vài bước xuyên thủng , cứng đờ tại chỗ, thể nhúc nhích.
Quá mạnh! Làm thể mạnh đến chứ!
Thực lực thế , e rằng chẳng thua gì Hắc Bạch Vô Thường ...
Đám ác quỷ vốn thể tự do tung hoành nơi dương gian là vì trốn ít cuộc truy đuổi của các âm sai. Lâu ngày sinh thói kiêu ngạo, đều cho rằng âm sai đời nay chẳng gì, bắt nổi chúng.
Theo lý mà , để bắt loại quỷ như , chỉ cần điều Hắc Bạch Vô Thường tay là xong, một đêm quét sạch.
bên Tân Thần Phái mới lập gần đây thì hai Hắc Bạch Vô Thường hình như chán âm sai, dứt khoát đầu t.h.a.i , cùng các vị thần tiên trời sống kiếp mới , chẳng còn ở địa phủ nữa.
Những vị cỡ phán quan phép tùy tiện lên dương gian, nên tụi quỷ mới cơ hội hoành hành.
Bây giờ thì , rốt cuộc tụi nó cũng nếm mùi câu hồn trói gô , thật sự là "sống bằng c.h.ế.t"!
Miên Miên để g.i.ế.c chúng, chỉ dùng câu hồn tỏa gom từng con từng con, đó dọn trận pháp, đem mấy chục con ác quỷ vo tròn vo méo, nhét hết thành một cục.