Ảo ảnh Phật thấy "nhưng mà", lập tức thu nụ , trở về dáng vẻ siêu phàm thoát tục:
"Kiếp nạn, ? Ta là Phật Như Lai trong hiện thế, lẽ nào hiểu tất cả sự vật trong cõi ? Nếu con thực lòng ước nguyện, sẽ giúp con phá giải kiếp nạn."
Ảo ảnh nhấn mạnh chuyện "ước nguyện".
Thậm chí sợ cô bé hiểu, còn cẩn thận giải thích:
"Ước nguyện cũng cần . Chỉ cần con nghĩ trong lòng, cũng thể ."
Miên Miên cứ nhắc nhắc chuyện "ước", thì đưa tay sờ đầu trọc nhỏ của , nghiêm túc :
"Không thể nghĩ lung tung nha. Hồi nãy Miên Miên nghĩ bậy, suýt kẻ hút mất công đức đó."
Rồi cô bé nghiêng đầu hỏi ảo ảnh Phật:
"Phật tổ, ngài trong chùa Pháp Hoa kẻ ?"
Giọng mềm mại của Miên Miên vang lên, nhưng trong lời ẩn chứa sự "ghét bỏ" rõ rệt dành cho kẻ ở chùa Pháp Hoa.
Câu đó khiến vẻ mặt của ảo ảnh Phật chợt vặn vẹo trong một thoáng, thậm chí thể đáp ngay.
Tô Trần Cẩn thầm cảm thấy may mắn, năm xưa vì điều hành công ty suôn sẻ, rèn luyện tính cách lạnh lùng, dễ biểu lộ cảm xúc. Nếu thì... giờ chắc lộ tẩy, hỏng mất kế hoạch của bà cô nhỏ .
Cũng may theo chuyến là .
Thằng sáu còn đỡ, vốn ít biểu cảm. nếu mà là thằng năm... với tài năng thể thao hơn nhưng EQ cao lắm thì... khỏi nghĩ!
Tô Trần Cẩn dứt dòng suy nghĩ, ảo ảnh Phật.
Lúc , ảo ảnh mới cất giọng:
"Dĩ nhiên trong chùa Pháp Hoa kẻ . chuyện đó... liên quan đến việc giúp con thực hiện điều ước. Con , cha con vẫn đang ngủ say, chẳng lẽ con họ mau tỉnh ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-636.html.]
Miên Miên ngoái đầu về phía cha . Cô bé đưa tay nhỏ lau vệt nước mắt còn tồn tại ở khóe mắt, khuôn mặt nghiêm túc và chân thành:
"Phật tổ , chuyện cha con quan trọng, con . mà mấy kẻ ở chùa Pháp Hoa khiến Miên Miên lo lắng hơn nữa cơ."
"Mẹ con từng , chuyện gì cũng thứ tự nặng nhẹ. Dù Phật tổ cũng thể giúp Miên Miên thực hiện điều ước , chắc chắn cha con sẽ tỉnh mà!"
"Cho nên, Phật tổ giúp con , thu dọn mấy kẻ trong chùa Pháp Hoa nha?"
DTV
Giọng ngọt như mật, thái độ "bao dung" như lớn nhường nhịn... khiến ảo ảnh Phật tiếp tục... cứng họng.
Con nhóc rốt cuộc là cái gì ?
Giấc mơ rõ ràng là do cô bé tự tạo , chỉ thuận nước đẩy thuyền,"tăng nhiệt" một chút. Ví dụ như cô bé thích kẹo hồ lô, thì sắp xếp cho cha mang kẹo tới. Đứa trẻ nào mà chẳng thích cưng chiều?
Bao nhiêu kẹo hồ lô như thế, nếu là lớn mê tiền thì khi còn quỳ xuống cảm tạ!
Hắn định tiếp tục dẫn dắt cô bé chìm sâu giấc mộng , để đó đột ngột phá vỡ nó, khiến cô bé chịu đựng nỗi đau mất mát thêm nữa.
Loại đau khổ , lớn còn chịu nổi, huống chi là trẻ con. Khi tinh thần tổn thương nặng, nếu lúc đó xuất hiện "giúp đỡ", cô bé sẽ coi như cọng rơm cứu mạng mà dốc lòng tin tưởng.
Mà cũng ý định thực hiện lời hứa, cùng lắm cho một đoạn ảo ảnh cha tỉnh vài giây biến mất, đó đổ rằng "do tâm con đủ thành".
Thế là thể tiếp tục vắt kiệt ước nguyện, chuyển hóa thành tín ngưỡng lực nuôi .
Chính bằng chiêu trò đó, lừa vô tín đồ.
Chỉ điều... một điều luôn khó chịu:
Tuy hấp thu năng lượng tín ngưỡng thuần khiết, nhưng cũng đồng thời hấp thụ luôn cảm xúc tiêu cực.
Phật pháp dạy về nhân quả, vô thường, vô ngã, tất cả đều hướng tới sự thanh tịnh. Hắn vốn từng tin tưởng như thế. giờ đây, khi tín ngưỡng ngập trong tiêu cực, hiểu nổi thế nào mới gọi là "buông xả". ... Lạc đề mất .
Ảo ảnh giật nhận bản mơ màng, vội đưa mắt trở Miên Miên.