Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 634

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:08:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VOyzwbWdy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thế nên, trời chỉ còn một mặt trời duy nhất, chính là hóa của Kim Ô.

Dù phiên bản khác đến , thì kết cục vẫn chỉ một.

mà... bà cô nhỏ đột nhiên nhắc đến Kim Ô ?

Tô Trần Cẩn nhíu mày, kìm hỏi nghi vấn trong lòng.

Miên Miên đầu , đôi mắt long lanh chớp chớp, đáng yêu vô cùng, hồn nhiên:

"Đó là điều ước của Miên Miên mà. Miên Miên thực hiện nó!"

Vừa dứt lời, mặt trời cao bỗng chuyển động, như đang... bay thẳng về phía cô bé.

Quả cầu lửa đỏ rực từ từ tiến gần, từ trong ánh sáng ch.ói lóa hiện hình dáng một con chim ba chân rực lửa, đúng là hình dạng truyền thuyết của Kim Ô!

Tô Trần Cẩn sững sờ.

Con chim khổng lồ vàng rực vỗ cánh, đôi mắt vàng kim chớp nhẹ hai cái, nghi hoặc Miên Miên.

Thần điểu khổng lồ giữa trung, uy nghiêm như thể vượt qua muôn trùng thời gian mà đến từ thời thượng cổ.

"Wow! Có ba chân thật nè!" Miên Miên phấn khích hẳn lên, điều khiển phi kiếm bay sát hơn một chút, tay nhỏ giơ định chạm chân nó.

Kim Ô ngẩng đầu kêu lên một tiếng vang vọng trời đất, giọng từ mỏ chim trầm thấp như giọng nam giới:

"Chân của bản tôn... mà ngươi cũng dám, chán sống ?"

Mắng xong một câu, thế mà Kim Ô yên nhúc nhích.

Toàn nó tỏa Thái Dương chân hỏa, ngọn lửa còn mạnh hơn cả Tam Muội chân hỏa trong truyền thuyết. Tô Trần Cẩn lo Miên Miên sẽ bỏng, dù họ đang ở trong mơ.

"Bà cô nhỏ, cẩn thận nóng đó."

Anh xong, bàn tay nhỏ của Miên Miên chạm ngọn lửa quanh Kim Ô.

"Không nóng mà." Miên Miên khúc khích.

Cô bé sờ kỹ, đôi mắt sáng lấp lánh.

Kim Ô vẻ chẳng vui vẻ gì, vỗ cánh, giọng nghiêm khắc vang lên:

"Con nhóc , sờ đủ ? Chân của bản tôn khiến ngươi mê mẩn ?"

Miên Miên thế thì ngẩng đầu Kim Ô, khẽ lắc đầu, mềm giọng đáp:

"Miên Miên chỉ chân Kim Ô khác chân quạ thường thôi. Sờ ... thấy cũng giống , chỉ là so với Tiểu Hắc thì nhiều hơn một chân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-634.html.]

Tiểu Hắc là một bạn yêu quái của Miên Miên, là một con quạ tinh.

Trời sinh loài quạ tinh khả năng lời gở, nên thường các yêu quái khác thích chơi cùng.

Nghe Miên Miên đem so sánh với một con quạ bình thường, Kim Ô giận đến bốc khói:

"Ngươi đem bản tôn so với gì? Quạ? Một loài chim tầm thường? Chân của bản tôn thể giống thứ đó?"

Nói , dường như chạm nỗi bực tức, nổi cơn:

"Còn nữa! Đây là nơi quái quỷ nào? Chẳng bản tôn đang ngủ ? Sao chân kéo tới đây?"

Miên Miên nghiêm túc trả lời:

"Là vì Miên Miên ước đó. Miên Miên ước gặp Kim Ô, thế là tới !"

Kim Ô cô bé chằm chằm, đôi mắt như ánh mặt trời thu :

"Ngươi... ước nguyện?"

Chỉ cần ước thôi... là thể gọi đến?

DTV

Nếu cô bé ước thêm vài điều nữa... chẳng các vị thần thời thượng cổ sẽ đồng loạt hiện ?

Kim Ô còn định gì đó, nhưng sức mạnh giữ cho tồn tại ở đây bỗng dưng tan biến. Hắn lập tức về trời cao, một nữa hóa thành mặt trời tròn trĩnh bầu trời.

Miên Miên tiếc hùi hụi, thở dài:

"Sao biến mất nhanh ... Miên Miên còn sờ cánh của Kim Ô nữa mà."

Tô Trần Cẩn khó hiểu:

"Bà cô nhỏ, chỉ cần ước là thấy ?"

Miên Miên liền kéo ngón tay cái của , nheo mắt như một chú cáo nhỏ:

"Biết chứ. Ở đây chỉ cần Miên Miên ước là sẽ thấy. Đi thôi, cháu trai cả, về nha."

Phi kiếm đầu, bay về ngọn núi, nơi ở của nhà họ Giang.

Toàn bộ ngọn núi lúc bỗng trở nên im lặng lạ thường, như thể cả thế giới biến mất.

Miên Miên nắm tay Tô Trần Cẩn, bước giữa những dãy hành lang và lầu các tĩnh mịch. Không khí quá đỗi tĩnh lặng khiến tiếng bước chân của họ vang vọng giữa gian.

Cô bé cứ mãi, mãi... cho đến khi thấy hai đang ngủ giường.

 

Loading...