Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 619

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:08:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/LgoR7uFk7

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lọ nhỏ của cô một lớp nước mỏng, cô vẫn lén quan sát chỉ là từng với ai.

Nếu , sẽ là cô nhớ cha , sẽ khiến thêm lo lắng.

Miên Miên .

nếu công đức quanh cô đang rời khỏi, đang bay nơi khác, thì... cô đ.á.n.h thức cha ? Chẳng lẽ... cha sẽ bao giờ tỉnh ?

Càng nghĩ, Miên Miên càng sợ. Môi cô bé mím c.h.ặ.t, mắt rưng rưng như sắp đến nơi.

Dương Hiển thấy , lo lắng lên tiếng:

"Đừng... đừng như thế! Bây giờ nó đang bay nhanh hơn kìa!"

, những tia sáng khi Miên Miên lộ vẻ buồn bã liền di chuyển càng lúc càng nhanh. Từ những điểm sáng rời rạc, chúng tụ thành một dải ánh sáng nhỏ, như sợi dây mảnh đang chảy về phía chính điện Đại Hùng!

Dương Hiển bắt đầu hối hận nên ? Nếu , Miên Miên sẽ buồn đến ...

Việc cảm xúc khác tác động khiến Dương Hiển cảm thấy khó chịu. Cũng chính vì điều đó mà bao năm qua vẫn sống một trong căn nhà tồi tàn vì ghét cái cảm giác trói buộc như thế. Ghét cực kỳ, nhưng thể nào gạt bỏ .

"Thật... thật ?" Nghe Dương Hiển công đức của đang bay nhanh hơn, Miên Miên dám buồn thêm nữa. con chỉ kiểm soát biểu cảm, khống chế suy nghĩ?

Càng tự nhủ đừng nghĩ nữa, cô bé càng hoảng loạn và càng nghĩ đến chuyện tệ hơn.

Tình trạng như một vòng lặp tiêu cực. Dưới con mắt trời ban của Dương Hiển, cô bé nhỏ bé dường như bao phủ bởi một tầng u ám. Đôi mắt từng long lanh rực sáng, giờ như viên ngọc bụi phủ mờ, mất hết ánh sáng vốn .

Trên lễ đài, nơi Thanh Hư đang giảng đạo, Vĩnh Tuệ bên liếc mắt về phía Miên Miên và Dương Hiển nơi quảng trường. Ánh mắt ông khẽ nheo , nụ nơi khóe môi càng thêm sâu sắc.

Tốt quá , quý nhân cấp cao như đến chùa Pháp Hoa. Tuyệt vời!

Rồi chùa Pháp Hoa... sẽ càng ngày càng thịnh vượng!

Khi Dương Hiển và Miên Miên vẫn đang mắc kẹt trong những dòng suy nghĩ riêng, thì ở phía bên , lão hòa thượng Vĩnh Giác vẫn yên lặng tụng kinh, bỗng dưng nhướng mày.

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-619.html.]

Ông lặng lẽ đưa tay trong tay áo cà sa...

Và lôi một cây chày gỗ to đùng!

Ông lão giơ cao cây chày lên, chần chừ chút nào, gõ mạnh một phát lên đầu Miên Miên.

Tô Trần Cẩn đổi chỗ với Dương Hiển thấy cảnh đó liền cau mày. Anh Vĩnh Giác đại sư chắc chắn lý do khi tay. cây chày mà nện lên đầu bà cô nhỏ thì chắc chắn sẽ đau lắm! Anh thấy xót vô cùng.

Quả nhiên, gõ một phát rõ đau, Miên Miên ôm đầu kêu "Ái da!" một tiếng, chỗ đ.á.n.h sưng lên thành một cục u tròn vo.

Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh ngân ngấn lệ, trông tủi đáng thương, chằm chằm đại sư Vĩnh Giác đang cầm chày gỗ.

Vĩnh Giác lớn tuổi, gương mặt già nua, thịt da đều trễ xuống, hốc mắt sâu lõm. Bị cô bé như , trong đôi mắt đục ngầu của ông hiện lên ý ấm áp.

Ông... chút do dự gõ thêm một phát lên đầu của Dương Hiển!

Dương Hiển thì "ân sủng" như Miên Miên.

Sau cú đ.á.n.h đau điếng, theo phản xạ, lập tức vung tay bắt c.h.ặ.t lấy cổ tay của đại sư Vĩnh Giác, ánh mắt tối đầy đề phòng.

Vĩnh Giác chỉ "ồ" một tiếng trong lòng, xoay nhẹ cổ tay gầy gò khô khốc của , dễ dàng thoát khỏi lực kiềm chế của Dương Hiển, đó chớp mắt giơ chày lên đ.á.n.h thêm một phát nữa!

Đau hơn !

Dương Hiển hút mạnh một ngụm khí lạnh, theo phản xạ sờ ngay lên chỗ đ.á.n.h quả nhiên, một cục u to tướng nổi lên!

Vĩnh Giác thản nhiên nhét chày gỗ trở tay áo, chắp tay n.g.ự.c, cúi đầu tụng:

"A Di Đà Phật... Không cầu chân thì chẳng dứt vọng, hiểu nhị pháp vốn tướng... Đừng đứt ruột, đừng đứt ruột a."

Một ông già gầy nhom trong bộ cà sa trang nghiêm của nhà Phật, tụng kinh l.ồ.ng câu dân gian, dáng thì chẳng nghiêm chỉnh, thần thái thì nửa như trêu chọc nửa như bỡn cợt.

 

Loading...