Biết rõ Vĩnh Tuệ đang thử thách các bạn nhỏ của , cô nhóc chẳng chút lo sợ, vỗ vỗ n.g.ự.c:
"Bạn của Miên Miên đều là , một lòng hướng thiện! Không thành vấn đề ạ!"
Kiểm tra thì kiểm tra, ai sợ ai chứ!
Dù kiểm tra vấn đề gì, bánh bao nhỏ cũng tự tin thể bảo vệ bạn bè của .
Huống hồ ở đây là tu sĩ, ngoài. Ngoài giỏi cãi , Miên Miên cũng giỏi... đ.á.n.h đó nha! Lần đ.á.n.h với phân hồn của Phần Thiên tay tí nào, mà cơ hội thì đ.á.n.h cho thật sướng mới !
Vừa nghĩ đến chuyện đó, cô bé sang hỏi Tô Trần Cẩn:
"Cháu trai cả, cháu xem... mấy bảo bối của Miên Miên đền nổi cái chùa nhỉ?"
Tô Trần Cẩn suýt chút nữa sặc vì câu hỏi .
Trong đầu bà cô nhỏ đang nghĩ gì trời? Lúc nãy còn vỗ n.g.ự.c sợ kiểm tra, chẳng là vì tin chắc bọn họ vấn đề gì ?
Sao giờ chuyển hướng sang chuyện... đập chùa và đền tiền ?
hỏi thì thể trả lời.
Anh khẽ mỉm :
"Chỉ là một ngôi chùa thôi mà, nếu đập cũng chẳng . Bà cô nhỏ cần tốn đồng nào ."Cuộc trò chuyện của bà cháu nhà họ Tô, chỉ mỗi Dương Hiển là thấy.
Cậu thiếu niên lặng lẽ quanh ngôi chùa nguy nga tráng lệ, ánh mắt cuối cùng dừng Vĩnh Tuệ. Với tư cách là trụ trì chùa Pháp Hoa, chắc ông ngờ ... đang nghĩ đến chuyện đập nát ngôi chùa nhỉ?
Quả thật Vĩnh Tuệ hề nghĩ tới. Trên gương mặt vẫn là nụ từ bi đặc trưng như tượng đúc.
Ông lên tiếng ngay:
"Tiểu sư chịu vì mà nghĩ cho chu , thì chúng hãy cùng chính điện, diện kiến Phật tổ để xin ngài định đoạt. Nhân tiện, mời chư vị dùng chút cơm chay, buổi chiều còn nhờ Thanh Hư đạo trưởng giảng đạo khai ngộ cho chúng ."
DTV
Lời dứt, liền theo bước các vị tăng nhân trong chùa Pháp Hoa di chuyển trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-614.html.]
Về phía Miên Miên, Vĩnh Tuệ đích tiếp đón, lịch sự dẫn đường.
Ông , Miên Miên bước , nhỏ giọng với các bạn nhỏ của :
"Mấy bạn sợ ? Lát nữa tượng Phật đó nha."
Doanh Phương và Doanh Diễm cùng lắc đầu, rõ ràng hề sợ.
Chỉ Liễu An là đặt tay lên bụng nơi vị trí đan điền, vẻ mặt chút lo lắng.
Thật bản gì hổ thẹn, nhưng viên nội đan trong là của Liễu Việt, một kẻ nhiều việc ác, thiên đạo dung. Nếu tượng Phật mà phát sinh chuyện gì... lỡ như ảnh hưởng đến Miên Miên thì ?
Dù Miên Miên cũng mới mạnh miệng cam đoan rằng bọn họ đều vấn đề.
Thấy hành động của Liễu An, Miên Miên chủ động đặt tay lên mu bàn tay , nhỏ giọng hỏi:
"Cậu đang lo về nội đan ?"
Liễu An khẽ gật đầu.
Miên Miên "hì hì" , an ủi:
"Không , nếu viên nội đan vấn đề thì sét đ.á.n.h xuống sẽ đ.á.n.h cả luôn chứ chẳng chừa ai ! Ông trời nhỏ mọn ha-"
"Còn nữa!" Cô bé bỗng nghiêm mặt, ngẩng cao cằm, vẻ mặt chút tự tin đến kiêu ngạo:
"Nếu thật sự chuyện gì, thì Miên Miên sẽ... đập cái chùa luôn! Dù gì Miên Miên cũng định tới xem chùa Pháp Hoa vấn đề gì . Đập tan thì cho rõ hơn!"
Vừa dứt lời "đập chùa", Bạch Bạch lập tức hăng m.á.u, tru lên mấy tiếng "ào u ào u", còn hưng phấn chạy vòng vòng, nhe hàm răng trắng bóc toe toét.
Đập nhà, đập nhà! Đại vương Bạch Lang thích nhất là đập nhà đó nha! Hề hề hề!
Hồi còn nhỏ, nó từng phá tan căn nhà gỗ của nhà họ Giang. Kết quả là của Miên Miên xử một trận nên , từ đó dám nghịch nữa.
cái cảm giác sướng tay khi đập nhà thì vẫn còn nguyên trong trí nhớ! Lần mà đập cái chùa to thế , chắc sẽ sướng phát !