Thế nhưng...
Cô bé cũng thấy quá khứ của ông.
DTV
Một chú tiểu lanh lợi, thông minh, từ nhỏ khen ngợi là ngôi tương lai trong chùa. Vĩnh Tuệ từng là lòng , nhiệt thành, yêu mến.
Miên Miên nghiêng đầu nghi hoặc.
Nếu đại sư Vĩnh Tuệ thực sự là một như , thì tại ... đầu mối điều tra đều chỉ về chùa Pháp Hoa?
Nghĩ thì nghĩ , nhưng phép lịch sự vẫn thể thiếu.
Miên Miên chắp tay vái chào Vĩnh Tuệ:
"Chào ngài phương trượng Vĩnh Tuệ, con là Miên Miên ạ. Con đến muộn, thật xin nha!"
Vĩnh Tuệ cúi đầu đáp lễ, mặt vẫn giữ nụ hiền như tượng Phật Di Lặc:
"Miên Miên sư , lão nạp đợi sư lâu . Mời , xin múa rìu qua mắt thợ, bắt đầu giảng kinh đây."
Miên Miên gật đầu, đầu phía .
Bên cạnh Vĩnh Giác và Thanh Hư đều đệm tròn trống, rõ ràng là để dành cho cô.
Cô bé liền bước bằng đôi chân ngắn ngủn, tà áo cổ phong khẽ tung bay theo mỗi bước.
Nhà họ Giang thuộc đạo môn Phật môn, nên hôm nay là ngày quan trọng, Miên Miên mặc bộ lễ phục mà thường chuẩn cho cô mỗi khi sự kiện trọng đại núi.
Bộ đồ là kiểu cổ trang màu hồng phấn, gồm nhiều lớp áo. Để nóng, Miên Miên dán sẵn một lá bùa giảm nhiệt, còn cẩn thận phát cho cả mấy bạn nhỏ và cháu trai cùng.
Vì các bạn đều mặc đồ của nhà họ Giang, mà ý tưởng mặc đồng phục là của chú ch.ó trắng Bạch Bạch. Miên Miên hỏi ý từng , ai cũng gật đầu đồng ý, kể cả Dương Hiển.
Miên Miên từng thắc mắc, nên hỏi Dương Hiển chịu mặc đồ của nhà cô. trả lời thẳng, chỉ :
"Đến giờ , thôi."
Thấy , Miên Miên cũng tiện hỏi thêm.
Cả nhóm xuống đệm tròn, Vĩnh Tuệ chắp tay niệm Phật hiền:
"Vì khách quý đến, lão nạp xin phép bắt đầu chia sẻ một cảm ngộ khi Kinh Địa Tạng gần đây."
Ông bắt đầu tụng kinh theo từng đoạn, thi thoảng ngắt quãng để thêm cảm ngộ, lý giải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-608.html.]
Càng giảng, ánh kim quang quanh ông càng trở nên rực rỡ. Những hạt sáng nhỏ như rơi dần dần xuất hiện và bay là là đầu .
Cả mặt Miên Miên cũng xuất hiện vài hạt.
Cô bé định đưa tay chạm thì phía bỗng vang lên giọng trầm trầm quen thuộc của Dương Hiển:
"Đừng chạm ."
Miên Miên rõ ràng Dương Hiển , trong lòng chợt nổi lên sự tò mò.
cô đang ở hàng đầu, tiện đầu hỏi , chỉ ngoan ngoãn buông tay xuống, chạm ánh sáng nữa.
Dương Hiển lúc đang cau mày.
Dưới thiên nhãn của , mấy hạt ánh sáng vàng rơi xuống ... chỉ là vỏ bọc. Bên trong chúng tối đen như mực.
Hoàn khác với những gì từng thấy trong buổi livestream của Miên Miên. Khi đó, xung quanh cô bé chỉ bốn loại ánh sáng: vàng, xám, trắng, đen, rõ ràng.
Càng , Dương Hiển càng thấy kỳ quái. Anh cố gắng dùng thiên nhãn tập trung đang giảng kinh Vĩnh Tuệ.
Thế nhưng, ngay khi ánh mắt chạm , giữa ấn đường của nhói đau dữ dội, và trong tích tắc... hình ảnh vụt tắt còn thấy gì cả!
Dương Hiển rúng động trong lòng.
cách giữa và Miên Miên quá xa, thể gọi cô bé.
May ...
Miên Miên lúc đang âm thầm sử dụng bùa.
Một lá bùa Kim Cương vô hình.
Cô bé tin tưởng Dương Hiển, nếu chạm , chắc chắn lý do. Và từ đó, cô cũng kết luận rằng lời giảng kinh của Vĩnh Tuệ... hề trong sạch.
Vậy thì cô sẽ để ảnh hưởng bởi mấy hạt ánh sáng đen .
Miên Miên bí mật kích hoạt một trận pháp bùa, khiến tất cả trong quảng trường dù đang pháp âm dần mất cảm giác.
Một vài vốn đang nhắm mắt tiếp nhận "Phật âm khai ngộ" đột nhiên chẳng cảm thấy gì cả.
Họ hé mắt , về phía Vĩnh Tuệ đang giảng kinh.
Vẫn là khuôn mặt mỉm , vẫn giọng tụng đều đều... nhưng chẳng còn cảm giác như nữa. Không còn "như gió xuân thổi qua lòng", còn cảm giác khai sáng.