Đinh Dao giật phát hiện đang cầm bình hoa, suýt chút nữa là đập xuống chân trai thật !
Còn Đinh Tùng thì cũng xanh mặt, còn đang cố ngửa bật dậy, suýt thì chạm tay chỗ chân thương!
Động tác đó bình thường nổi, giờ mà ráng sức thì hậu quả là... đau đến mức lưng như sắp gãy luôn !
Đây, đây chính là thứ gọi là..."thứ dơ bẩn" đáng sợ ?
Hai em mồ hôi túa đầy trán, thở hồng hộc như chạy marathon.
"Tần... Tần Thao! Mày vẫn chịu buông tha tao ?" lúc đó, Tô Trần Phi cũng bắt đầu biểu hiện kỳ lạ, đột ngột hét lớn, giơ nắm đ.ấ.m lao về phía Tô Trần Viêm.
DTV
May mà phản xạ của Tô Trần Viêm cực nhanh, cúi né cú đ.ấ.m chí mạng. Nếu là ăn ngay một quả mặt .
Sau khi né xong, Trần Viêm nhíu mày, lo lắng :
"Thằng bảy, cái gì mà Tần Thao? Hắn bắt , ở đây ."
Trần Phi chẳng gì hết, vẫn liên tục múa tay đ.ấ.m loạn xạ.
Miên Miên vội vàng thổi thêm một lá bùa thanh tâm nữa, giúp Trần Phi tỉnh .
Vừa hồn xong, Tô Trần Phi lập tức cảm thấy... siêu hổ. Rõ ràng đây cả nhà đều hỏi han chuyện Tần Thao, còn mạnh miệng bảo "em vượt qua , bận tâm "... Thế mà bây giờ dính chiêu la toáng lên cái tên đó. Mất mặt quá chừng luôn!
Ác quỷ thấy ba liên tiếp đều "phát điên" theo kế hoạch, mặt mày bắt đầu cau , liền lượn sát đến bên tai Tô Trần Châu, thổi lạnh một cái.
Ai ngờ Trần Châu chỉ nghiêng đầu né tránh, ánh mắt thản nhiên đáp :
"Ừ, ba đúng đấy. Mày... đúng là thật."
Ác quỷ: ???
Không thể nào! Lại nữa ? Sao ở đây nhiều sợ nó chứ? Thể diện nó giấu bây giờ hả?
Một đeo kính gọng vàng, dáng vẻ thư sinh, đẩy nhẹ gọng kính ánh đèn pin điện thoại, khẽ :
"Ha ha, là Trần Châu chắc chắn . Mà... thằng bảy ."
Tô Trần Phi tức ngất!
Anh ngốc, quá hiểu rõ "ý ngoài lời" của ba là gì. Rõ ràng đang khéo rằng chỉ mỗi dính bẫy! Bực ghê!
"Bộ mấy ai từng gặp kẻ nào khiến khó chịu ? Sao ai cũng tỉnh bơ ?" Trần Phi gắt gỏng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-592.html.]
Trần Châu giơ điện thoại lên, màn hình hiện rõ nhiều biểu đồ nhịp tim.
"Dựa theo dữ liệu từ con chip gắn trong đồng hồ thông minh của mấy , hiện tại chỉ nhịp tim của thằng bảy d.a.o động mạnh. Anh cả, ba, năm và ... đều cả."
Trần Phi càng khó hiểu:
"Không đúng nha! Lúc nãy năm sợ tới mức dán sát vô bà cô nhỏ, còn van nài bảo vệ. Sao cuối cùng gì hết ?"
Ác quỷ bên cạnh vốn đang bay lòng vòng, định dọa chỗ một chút, dọa chỗ một chút, còn đổi nhiều hình dáng ghê rợn để xem ai sợ ...
Thế mà thấy một câu từ Trần Phi khiến nó đông cứng tại chỗ:
"Bà cô nhỏ"?
Nó giật nảy , bay vèo đến mặt Trần Phi, kinh hoàng hỏi:
"Cậu... gì? Bà cô nhỏ? Là bà cô nhỏ nào?"
Lúc Trần Phi đang cáu bốc khói, chẳng buồn để ý ai hỏi , bực bội đáp:
"Còn bà cô nhỏ nào nữa? Tất nhiên là bà cô nhỏ nhà họ Tô, bé Miên Miên của tụi chứ ai!"
Ầm!
Ác quỷ như sét đ.á.n.h giữa trời quang!
Nó bỗng nhớ ngay lúc ban đầu, cái đứa nhóc trọc đầu giả mù, lững thững...
Là... là bà cô nhỏ nhà họ Tô?
Trời đất!
Nó một bạn là ác quỷ, gần đây gia nhập Tân Thần Phái, suốt ngày nhắc nhắc : "Nhớ cẩn thận, đừng bao giờ đụng đến nhà họ Tô, đặc biệt là Bà cô nhỏ nhà đó!"
Vậy mà nó ... thèm để tâm!
Giờ thì !
Tự dâng miệng cọp!
Không , chuồn gấp!
Ác quỷ cố nặn một nụ gượng gạo với Miên Miên, đó vội vã lượn trôi mất...