Nó lượn quanh phòng, đảo mắt một vòng chọn lấy hai... đứa trẻ đang ngoan ngoãn sofa.
Trẻ con là dễ dọa nhất!
Chỉ cần mặt quỷ là chúng sẽ thét. Nếu dụ hai đứa lên tầng thượng "hú" một cái... cho hai đứa nhảy lầu, thì chắc là " đẽ" lắm luôn!
Nghĩ đến cảnh một bé gái đáng yêu và một bé trai trắng trẻo biến thành bánh nhân thịt... nó hưng phấn thôi!
Ác quỷ vươn tay, chuẩn tiếp cận Miên Miên.
Miên Miên bất đắc dĩ, sớm nó sẽ chọn hai đứa trẻ, thì cô dán bùa ẩn từ đầu .
Con quỷ đúng là kiên định gì cả! Ban đầu đến đây để tìm Đinh Dao, thấy đông đổi ý.
Mẹ từng dạy mà:
"Ba sẽ chẳng gì! Vừa mất vừng, mất dưa."
Thôi thì... vì lời hứa với Đinh Dao "trải nghiệm cảm giác", Miên Miên quyết định diễn một chút, giả vờ như thấy gì cả.
Cô bé về một chỗ khác, phớt lờ sự hiện diện của ác quỷ đang lởn vởn ngay mặt.
Ác quỷ ngẩn . Nó giơ tay vẫy vẫy mặt Miên Miên, tỏa khói đen lờ mờ.
Không thấy?
Nó bèn thổi một khí lạnh về phía cô.
Miên Miên "diễn sâu", rùng một cái, rụt cổ khẽ hỏi Chử Diệp bên cạnh:
"Anh trai nhỏ ơi... Miên Miên thấy lạnh... đang ở ?"
Cô giả bộ là bé con thấy ma. Làm thế thì con quỷ sẽ nhắm cô nữa.
Chử Diệp hiểu ý ngay, lập tức phối hợp diễn theo:
"Miên Miên, cũng thấy lạnh. Có là cửa sổ đóng ? Mấy chú chú ai đóng ?"
Tô Trần Dục thấy gọi là "chú", bỗng thấy lòng... dễ chịu.
Anh chủ động :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-590.html.]
"Chắc do đèn hỏng , chú gọi y tá, chắc lát nữa điện . Để chú đóng cửa sổ cho."
Nói xong, Tô Trần Dục dậy, bước về phía cửa sổ.
Ác quỷ bỗng lóe lên ý tưởng mới nó chui ngoài cửa sổ, đó hiện nguyên hình.
Tô Trần Dục đến nơi, thấy nó, lông mày liền nhíu :
"Tch... Thứ gì thế ? Sao dữ trời?"
Ác quỷ: ??
Ủa? Hả? ... hả?
Khi cháu trai thứ ba gọi con ác quỷ là " xí", Miên Miên mở to đôi mắt tròn xoe chằm chằm , trong lòng thầm nghĩ: Cháu trai thứ ba lợi hại quá ! Dám quỷ nữa chứ!
câu đó thật kỳ diệu nha, giống như một loại bùa định , con quỷ đó lập tức đơ , nhúc nhích tí nào!
Thậm chí khi cháu trai thứ ba cô đóng cửa sổ , nó vẫn đực ngoài cửa sổ, ngây ngốc gì tiếp theo luôn!
Lúc đó, Tô Trần Dục đẩy gọng kính, mượn ánh đèn pin từ điện thoại, thong thả ghế sofa.
Hai tay mở , vẻ mặt đầy ung dung như đang thưởng chiều.
Con quỷ ngoài cửa sổ tức đến nổ phổi khi thấy mắng nó thể thoải mái như thế!
Hồi còn sống, nó tự tin là trai nhất Bắc Thành, c.h.ế.t vẫn là con quỷ trai nhất vùng! Mà đó là nó còn khiêm tốn đấy nhé! Chứ nếu thật lòng thì, cả nước cũng khó tìm ưu tú như nó!
Nếu năm đó cãi với bạn gái, uống rượu xong lái xe hóng mát, buồn ngủ tông trúng xe khác dẫn đến tai nạn... thì khuôn mặt trai mảnh kính cắt nát, trở nên m.á.u me be bét, chẳng còn nguyên vẹn nữa!
Nếu mà chỉ c.h.ế.t như thôi thì cũng đành... nhưng đúng lúc xe nó mất lái thì trôi đúng sang bên đường, nơi nó và bạn gái... chạm mặt !
Nó uống rượu là vì giận bạn gái, ai ngờ bạn gái cãi với nó xong thì leo lên xe mui trần của một tên công t.ử bột khác!
Chiếc xe gây t.a.i n.ạ.n va ngay mặt bọn họ, bạn gái nó còn nép lòng tên run rẩy. Cô mặc váy ngắn, phần còn dán sát n.g.ự.c tên đó, chính mắt nó thấy tay của tên đó đặt ngay chỗ nên đặt...
DTV
Trong lòng nó nghẹn ứ một cục tức, c.h.ế.t nhắm mắt!
Vì căm hận, vì cắm sừng, nó chịu đầu thai, mà lợi dụng kỹ năng né tránh xuất sắc, trốn khỏi sự truy bắt của âm sai. Nó bám theo đôi cẩu nam nữ , dọa cho cả hai c.h.ế.t khiếp tại chỗ!