Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 581

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:06:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Trần Châu liếc mắt trai một cái, khóe môi cong lên nhẹ, nhưng khiến bất giác liên tưởng đến... một con hồ ly gian xảo:

"Nhiều ma đó."

Anh vẫn đang chăm chú đồng hồ đeo tay.

Trước đó, Tô Trần Châu từng chế tạo một loại chip phát hiện linh hồn, lắp chiếc đồng hồ đang đeo. Lúc rảnh, còn nghiên cứu luôn cách dùng công nghệ cao để bắt ma.

Tô Trần Viêm thế thì lập tức rùng , bước chân dài sải lên, nhanh ch.óng sát gần bà cô nhỏ.

Nghĩ một hồi, thấy như thế vẫn đủ an , thế là cúi bế luôn Miên Miên lên:

"Bà cô nhỏ, để cháu trai thứ năm ôm bà cô nhỏ cho nhanh nha!"

Miên Miên để ý lắm, ngoan ngoãn gật đầu, ánh mắt lấp lánh đảo quanh theo dõi hướng của các linh hồn đang lượn lờ trong bệnh viện.

Một , thể thương nặng nhưng c.h.ế.t hẳn, trong dân gian gọi là " sống nhưng như c.h.ế.t". Lúc đó, thể xác sẽ còn giữ c.h.ặ.t hồn phách nữa, nên linh hồn thường tách lơ lửng lang thang trong phạm vi gần.

Những linh hồn mơ mơ màng màng, chính bản họ cũng là ai, đang gì.

"Nhiều sống mà như c.h.ế.t quá." Miên Miên lẩm bẩm.

Tô Trần Dục ngạc nhiên:

"Người sống như c.h.ế.t? Ý bà cô nhỏ là thực vật ? Cô ? Bệnh viện đúng là nhiều bệnh nhân như , đều ở khu chăm sóc đặc biệt."

"Miên Miên thấy đó nha, một hồn một phách lơ lửng tách khỏi cơ thể đó."

Miên Miên đáp bằng giọng trong veo như kẹo bông: "Bọn họ như thì cũng còn cách nào khác nữa -"

Tất cả đều là... mệnh !

Tô Trần Viêm đến từ "hồn phách" liền rùng thêm phát nữa.

Trong đây thật sự nhiều ma !?

Anh áp sát Miên Miên, mong tìm chút cảm giác an từ "bùa hộ mệnh ".

Một lát , cả nhóm dừng bước phòng 25 – khu Ngoại khoa.

"Đinh Tùng ở đây." Tô Trần Dục xong giơ tay gõ cửa.

Gãy xương bệnh nặng nguy hiểm đến tính mạng, nên phép cho thăm.

Đinh Dao lúc đang trong phòng, kiên nhẫn chờ trai tỉnh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-581.html.]

DTV

Từ nhỏ hai em sống nương tựa , còn nào khác để dựa dẫm.

Mà hiện tại, đang rơi tình thế khó xử, đồng nghiệp thiết trong Lục thị chẳng ai dám đến thăm vì sợ vạ lây.

Thế nên, khi tiếng gõ cửa, Đinh Dao chỉ nghĩ đó là y tá đến kiểm tra.

mở cửa, gương mặt đeo sẵn nụ xã giao lịch sự nhưng xa cách.

Thế nhưng khi thấy đến là mấy em nhà họ Tô và đặc biệt là bà cô nhỏ Tô Miên Miên, nụ của cô lập tức biến thành chân thành:

"Bà cô nhỏ, em tới ạ!"

Dù nụ ấm áp hơn, nhưng trong mắt cô kìm mà dâng lên một tầng nước.

"Chị... chị thật sự để cảm ơn em cho đủ..."

Ca phẫu thuật của trai thành công, bác sĩ nếu dưỡng thương , chân sẽ ảnh hưởng gì.

Mà nếu bà cô nhỏ, thì giây phút rơi khỏi lưng ngựa... chắc là giây phút chia ly .

"Chị cần cảm ơn em ." Miên Miên đáp cực kỳ ngay thẳng,

"Chỉ cần chị cảm ơn là . Em tới tìm chị là chuyện cần đó nha."

Giọng cô bé tuy nhỏ, nhưng nghiêm túc vì bệnh nhân cần yên tĩnh.

Đinh Dao xong liền ngẩn .

Người Long Quốc vốn quen vòng vo khách sáo, nay một bé con thẳng thừng thế , cô cũng bối rối.

"Vậy... em cần chị giúp gì?" Đinh Dao ngẫm nghĩ mở miệng: "Chẳng lẽ... em chị giúp Lục thị phá sản?!"

Miên Miên hoảng hốt xua tay lia lịa:

"Không ! Miên Miên cần cái đó. mà... phá sản là gì ? Phá mất sửa ?"

Đây là đầu tiên cô bé đến từ "phá sản".

Tô Trần Dục phản ứng nhanh nhất, liền nhẹ nhàng giải thích:

"Bà cô nhỏ, phá sản nghĩa là... một công ty hết tiền, còn khả năng chi trả, giải thể, tồn tại nữa."

"A-" Miên Miên gật đầu như hiểu chân lý, mắt sáng rỡ: "Thì !"

 

Loading...