Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 578

Cập nhật lúc: 2026-01-06 13:06:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đám em nhà họ Tô vây quanh Bạch Vân, rõ ràng ai cũng thử một cưỡi con "mã vương" huyền thoại .

Tô Trần Phi toe toét:

"Anh , nếu đưa Bạch Vân thi đấu, chắc chắn kiếm cả đống tiền!"

Tô Trần Cẩn liếc em trai thứ bảy một cái, nhàn nhạt :

DTV

"Nhà tiền đầy két , nên để khác cơ hội giàu ."

Tô Trần Phi gãi đầu, khì khì.

Bạch Vân thấy bàn tán chuyện đưa thi đấu, còn thấy Miên Miên cưỡi ngựa con xa dần, càng thêm tức tối!

nó cũng những đều thiết với Miên Miên, thể tùy tiện "trút giận" lên họ .

Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Bạch Vân chọn cách "tấn công" nhẹ nhàng nhất để thể hiện sự vui của :

Phun nước miếng!

Người gần nhất là Tô Trần Phi trúng đòn ngay tức khắc.

Anh cau mày, ban đầu còn tưởng nước miếng ngựa sẽ mùi khó chịu, nhưng ai ngờ... một mùi táo ngọt lịm thoang thoảng bay lên mũi!

"Táo của bà cô nhỏ mà thơm ?"

Tô Trần Phi tò mò đưa tay quẹt một tí, định đưa cho Năm ngửi:

"Anh thử ngửi xem, nước miếng ngựa mà cũng thơm đó!"

Tô Trần Viêm em trai bằng ánh mắt thể tin nổi.

Năm của nhà họ Tô, thừa ngoài thường bảo "tay to chân dài, đầu óc đơn giản"... nhưng so với đứa em thứ bảy , rõ ràng vẫn thông minh hơn chút xíu chứ?!

Ai đời đưa... nước miếng ngựa cho khác ngửi?!

Tô Trần Châu cách xa cả mét, cũng sợ dính mấy câu hỏi "ẩm ướt" của thằng em bảy điên khùng.

Tô Trần Dục chẹp miệng:

"Thôi đấy, lão Bảy. Mau rửa mặt , đừng bày trò nữa."

Tô Trần Phi bĩu môi, phục vì các chẳng ai tin . Anh , lẩm bẩm:

"Các tin thì thôi! Tí nữa em xin bà cô nhỏ quả táo ăn, lúc đó đừng ai hối hận!"

Nói xong, nghêu ngao hát, lon ton về phía nhà vệ sinh gần nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-578.html.]

Bạch Vân thấy "tiễn" một , lập tức chuẩn ... nhắm tiếp theo.

Mới chuẩn chu mỏ, thì Tô Trần Châu cảnh giác tránh xa, cho nó cơ hội.

Mấy em theo Miên Miên và Chử Diệp đang cưỡi ngựa thi chạy ngoài xa, ai cũng lười cãi với một con ngựa đang... hờn dỗi.

Hai đứa nhỏ khanh khách, chơi đùa vui.

Cảm giác gió lướt ngang tai, tiếng vó ngựa dồn dập niềm vui , ai từng trải qua một đều sẽ nghiện mất.

Chử Diệp đang chơi vui, thì quản gia nhẹ nhàng bước đến gần, cung kính :

"Thiếu gia, thời gian giải trí của hôm nay hết. Đến giờ trở luyện tập ."

Chử Diệp liếc đồng hồ đúng là còn tới 2 phút nữa thì báo thức reo.

"Miên Miên, tớ về ." Cậu nghiêng đầu lời tạm biệt.

Miên Miên ngẩng đầu trời, nghiêm túc :

"Nếu về thì tối nhớ nhé. Tối nay sẽ mưa lớn đó!"

Lần của Chử Diệp trời sẽ mưa, lúc Miên Miên định phản bác rằng thời tiết hôm đó sẽ mưa, nhưng vì lúc đó đang trò chuyện mật, thẳng thì mất vui, nên cô bé nhịn.

Giờ Chử Diệp bảo về, Miên Miên thấy báo là hợp lý .

"Tối nay mưa lớn á?"

Chử Diệp ngẩng đầu bầu trời trong vắt.

Trời hôm nay thế , ai mà tin nổi tối mưa?

Cậu lưỡng lự. Nếu giờ , sẽ giống như cố tình ở vì lý do mưa kỳ lắm.

Cúi đầu xuống, Chử Diệp chút buồn rầu:

"Lại phiền ..."

Miên Miên phẩy tay nhỏ nhỏ, tươi:

"Không ! Không mà- Khi nào trai nhỏ tìm Hỏa Linh, trai nhỏ sẽ thôi!"

Cô bé tròn vo hề sốt ruột, bởi vì... những chuyện thế , càng vội càng hỏng.

Về việc Dương Hiển là Nhị Lang Thần Dương Tiễn , bà cô nhỏ cũng ép buộc.

Mỗi đều quyền tự do chính . Nếu Dương Hiển là chính thì cứ là chính . Miên Miên sẽ Hỏa Linh ở mà ép Dương Hiển thừa nhận phận của .

 

Loading...