Trẻ con tầm tuổi Miên Miên, trí nhớ hạn, chỉ nhớ những chơi với hằng ngày. Cậu thì mãi xuất hiện, thể cô bé quên béng mất .
Ngạc nhiên là thế, nhưng Chử Diệp vẫn định giấu diếm.
"Ừm." Cậu gật đầu, hỏi ngược ,"Vậy Miên Miên thấy bất ngờ ?"
Miên Miên khúc khích hai tiếng "hì hì", nụ rạng rỡ như nắng sớm, hàm răng trắng nhỏ đều tăm tắp:
"Có nha! Em bất ngờ đó!"
"À đúng - hôm nay Miên Miên quen thêm bạn mới, để em giới thiệu với nhé!"
Miên Miên nắm tay Chử Diệp, dắt bé tới mặt Dương Hiển, giới thiệu cho cả hai quen.
Chử Diệp ngẩng đầu Dương Hiển, chủ động đưa tay , giọng lạnh lùng, khác hẳn khi nãy chuyện với Miên Miên, thậm chí còn tiết kiệm từ ngữ:
"Chào , là Chử Diệp."
Dương Hiển liếc bé mặt, cũng đưa tay bắt nhẹ một cái:
"Chào, là Dương Hiển."
Bắt tay xong, ánh mắt hai vẫn cứ "dính c.h.ặ.t" lấy , ai chịu .
Cảnh tượng rơi mắt Tô Trần Dục, Tam thiếu nhà họ Tô khiến nhịn . Anh ghé sát vai cả, khoác vai trêu chọc:
"Anh , bà cô nhỏ nhà mới tí tuổi đầu mà đàn ông đ.á.n.h trận bằng mắt vì đó. Sau bà cô nhỏ lớn , tụi già cả lụm khụm, nghĩ còn đủ sức mà phòng vệ ?"
Tô Trần Cẩn liếc xéo em trai một cái.
Trong các em nhà họ Tô, nghĩ mấy chuyện "kỳ cục" nhất chính là Tô Trần Dục. Cứ thấy như là y như rằng đang nghĩ trò nghịch ngợm gì.
Anh hai Tô Thần Dực thì khác, cùng lắm chỉ giả lả, chứ bao giờ chuyện ác ý.
DTV
Tô Trần Dục thì càng ... càng dễ chuyện kinh dị.
Lúc còn nhỏ, trong khi những đứa trẻ khác tháo đồng hồ thông minh xem cấu tạo vì tò mò, thì Tô Trần Dục xổm trong bếp, kết bạn với mấy đầu bếp để... m.ổ x.ẻ nghiên cứu cấu tạo cơ thể của nguyên liệu nấu ăn.
Để thể hiện lòng hiếu thảo với cha , từng lấy đầu cá, đuôi tôm, chân ếch may với thành "món mới", trịnh trọng dâng lên bàn ăn, vẫn giữ nụ toe toét khi đẩy đĩa thức ăn tới.
Khi đó, Tô Trần Phi mới 3 tuổi, đang bế. Vừa mở nắp đĩa , thằng bé thét tại chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-560.html.]
Tô Trần Cẩn hạ thấp giọng, ẩn chứa cảnh cáo:
"Thằng ba, đó là bạn của bà cô nhỏ."
Tô Trần Dục khựng , đưa tay gãi mũi.
Biết , bạn của bà cô nhỏ chứ gì.
Anh là bạn, nhưng bà cô nhỏ luôn tìm bạn , mà tìm mấy em tụi ? Quá bất công!
Nhìn hai đứa nhỏ đang tay trong tay, Tô Trần Dục nheo mắt, bỗng hứng thú nổi lên. Anh bất ngờ xổm xuống, bế thốc Chử Diệp lên.
"Ối chà chà, đây là tiểu soái ca nhà ai mà với bà cô nhỏ thế ?"
Cố tình... dùng nhiều sức. Không nhỉ?
Tô Trần Dục toe toét, vẻ mặt "nguy hiểm kiểm soát".
Chử Diệp lập tức cảm nhận đối phương dùng lực mạnh. Cậu nhíu mày, lườm một cái:
" là con trai nhà họ Chử!"
Tô Trần Dục giả vờ ngớ :
"Nhà họ Chử? Chưa bao giờ."
Chử Diệp hiểu ngay đối phương ý , gương mặt lạnh như tiền, ... vươn tay nhắm ngay huyệt ở cổ tay Tô Trần Dục mà bấm.
Từ nhỏ học võ gia truyền của nhà họ Chử, thuộc làu các huyệt đạo quan trọng.
Mà từ bé đến lớn, cũng từng dạy là "nhẫn nhịn chịu đựng" khi bắt nạt!
Cậu tay, Tô Trần Dục liền "á" lên một tiếng đau đớn, buông Chử Diệp xuống, xoa cổ tay vẻ tội nghiệp:
"Bà cô nhỏ ơi- Cháu trai thứ ba đau quá! Cháu trai thứ ba chỉ ôm một cái thôi mà- Sao bóp tay dữ chứ-"
Đằng , ánh mắt Tô Trần Cẩn tối sầm .
Anh nhắc , mà thằng ba vẫn kiềm chế!
Tô Trần Dục vẫn phát hiện cả đang giận, còn cố gắng nũng với bà cô nhỏ, vẻ tội nghiệp hết sức. Miên Miên Tô Trần Dục, sang Chử Diệp, nhíu mày nhỏ, giọng non nớt nghiêm túc: