Chỉ là sợ ôm khác thì cháu đó thôi mà!
Kết quả, đứa nhất vẫn là đầu tiên rơi nước mắt... hầy, đúng là đau đầu ghê luôn á.
Lúc Miên Miên còn đang bối rối, sang liền thấy cháu trai thứ ba cũng đang cụp mắt xuống, lặng lẽ tháo kính . Gương mặt nhã nhặn cũng lộ vẻ buồn bã, tủi rõ mồn một.
Anh thành tiếng như cháu trai thứ bảy, nhưng từng nét mặt đều như đang lên hai chữ: "Ưu sầu".
Giọng cháu trai thứ ba nhẹ nhàng vang lên, y như đang lời thoại kịch bi:
"Công cốc ... Em xin nghỉ ở bệnh viện để gặp bà cô nhỏ, mà hóa ... bà cô nhỏ quên em mất . Ánh mắt , rõ ràng chẳng em ở trong. Biết thế em chẳng về..."
Aaaa trời ơi, cháu trai thứ ba cũng sắp nữa !
Còn y như lúc Phượng Tiên Nhi luyện thanh, lẩm nhẩm lời thoại ướt át bi thương nữa chứ!
Miên Miên vốn thấy đầu bên trái ong ong vì cháu trai thứ bảy, giờ bên cũng bắt đầu giật giật theo cháu trai thứ ba...
Cô bé thở dài một tiếng, cả ỉu xìu, vai rũ xuống như sắp gục:
"Hầy-"
Cô bé đầu trọc đáng yêu nhỏ xíu như theo luôn , môi mím c.h.ặ.t, cố gắng dỗ dành cháu trai thứ ba trai:
"Sao mà quên chứ... quên cháu trai thứ ba , thiệt sự quên ..."
Còn kịp hết câu, thì bên trái bên liền hai nhóc tì chạy tới.
Một đứa chạy tới mặt Tô Trần Phi, nhíu mày lớn:
"Ế ui da- chú bảy thiệt là mắc cỡ! Lớn như còn huhu, hổ ghê á-"
Một đứa khác thì chạy đến mặt Tô Trần Dục, cũng hô lớn:
"Chú ba cũng mắc cỡ luôn! Chú ba lớn mà cũng , thấy hổ đó-"
Hai nhóc đồng loạt mặt với các ông chú, còn lắc lắc m.ô.n.g, nhún nhảy như đang biểu diễn múa "trêu ghẹo".
Cảnh tượng đó lọt mắt Tô Trần Phi, khiến tức đến nghiến răng ken két, bèn túm lấy một đứa, giơ tay định đ.á.n.h chơi:
"Chú bảy đang nũng với trưởng bối, tụi bay gì mà với chẳng hổ!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-554.html.]
Tất nhiên, Tô Trần Phi thực sự đ.á.n.h, chỉ giả vờ dọa dẫm hai đứa cháu nhỏ một chút thôi.
Tô Trần Viêm ở bên cạnh lo thằng bảy thật sự tay, vội chen can:
"Đừng đừng đừng, thằng bảy, tụi nhỏ cũng sai mà..."
Tô Trần Viêm là kiểu đàn ông thẳng tính chính hiệu, thể thao càng thẳng như ruột ngựa, chuyện chẳng bao giờ uốn éo, mà tức đến phun m.á.u.
Tô Trần Phi câu đó chọc tức, định buông cháu nhỏ trong tay xuống thì ngoảnh đầu , ngớ .
Ơ kìa? Lúc nào sáu tới mặt bà cô nhỏ , còn ôm cô bé lên luôn cơ á?
Vậy nãy giờ giãy nảy gì nữa chứ! Anh sáu tay một phát là đạt mục đích, gương mặt tươi vành mũ kìa, vui vẻ bao!
"Ngày mai bà cô nhỏ cưỡi ngựa màu gì?"
Tô Trần Châu nhẹ nhàng đón bà cô nhỏ từ tay Dương Hiển, cô bé cũng ngoan ngoãn để ôm, tâm trạng vốn uể oải cả ngày vì gõ code, xử lý dữ liệu, bỗng chốc lên thấy rõ.
"Ngựa nào cũng hết á, Miên Miên kén chọn -"
Vừa trả lời, Miên Miên đưa tay nhỏ đặt lên thái dương của Tô Trần Châu, ấn ấn nhẹ nhàng, giúp xua tan mỏi mệt.
Cô cháu trai thứ sáu trai đang giúp đỡ chuyện của Địa phủ nên mới vất vả thế , Miên Miên thấy thương lắm.
Tô Trần Châu mỉm :
"Vậy cưỡi con ngựa nhỏ con của ngựa trắng cháu từng nuôi nhé? Nó cũng lớn , vặn."
"Anh sáu, chơi gì cả!"
DTV
Tô Trần Phi bước tới, giận xì khói:
"Cháu cũng ôm bà cô nhỏ!"
Nói xong liền chìa tay về phía Miên Miên.
Miên Miên còn cách nào, cố gắng nắm tay Dương Hiển để tránh vòng ôm, mà cuối cùng vẫn thoát ... Đành tự an ủi : Định mệnh là , tránh cũng nổi. Thôi thì một đứa trẻ trưởng thành chấp nhận phận các cháu chắt tranh ôm .
Nghĩ thế nên cô bé cũng thả lỏng, khi nhảy sang vòng tay của Tô Trần Phi thì hôn "chụt" một cái má Tô Trần Châu. Rơi lòng cháu trai thứ bảy thì hôn một cái nữa.
Cháu trai thứ năm, cháu trai thứ ba, và cháu trai cả cũng bỏ quên.