Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 548

Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:33:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2g4nciRoie

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Theo quy định mới của địa phủ, các quan chức tự tiện lên trần gian du ngoạn. Chung Quỳ lúc mới thành phán quan là nổi tiếng ở trần thế, chuyên bắt yêu trừ ma, xưng là thiên sư. Nơi nào yêu quái, nơi đó ông. giờ thì khác, "nhốt" trong địa phủ, tự do như xưa.

Giờ lên trần một , tận mắt chứng kiến, Chung Quỳ mới thật sự cảm nhận rõ rệt: Nhân gian đổi thật .

Xe vẫn đang chạy bon bon, mặc dù là đêm nhưng phố xá vẫn sáng trưng như ban ngày.

Đây chính là "phồn hoa nhân gian", là "thế giới rực rỡ ánh đèn" mà mấy tiểu quỷ cứ mãi?

DTV

là... đủ rực thật.

Thấy Chung Quỳ ngoài cửa sổ với vẻ mặt háo hức, Miên Miên nghiêng đầu hỏi:

"Chú Chung thấy trần gian bây giờ ạ?"

Chung Quỳ vuốt râu ha hả:

"Không thể là thích thích, chỉ thấy lạ thôi. Đèn đóm rực rỡ thế , muôn màu muôn sắc, khác hẳn địa phủ u ám."

Dưới địa phủ, dù ánh sáng cũng chỉ là thứ ánh sáng âm u xanh lè, tím lịm, mang theo khí âm lạnh lẽo, đáng sợ. Làm mà sánh với nhân gian náo nhiệt và đầy màu sắc như thế chứ?

Miên Miên híp mắt, giờ cô đang ở trạng thái linh hồn nên thể bay đến sát mặt chú Chung, trò chuyện gần gũi.

"Đây cũng là đầu tiên Miên Miên thấy cảnh đêm như đó- Trên núi chẳng ánh đèn nào sặc sỡ thế hết..."

Chuyện trò là đó, khi điểm chung thì tự nhiên chuyện sẽ thấy gần gũi. Đặc biệt là khi cả hai cùng đồng cảm, thì càng dễ chia sẻ hơn.

Hiện giờ, Chung Quỳ chính là đang trong tâm trạng đó.

" mà nè." Chung Quỳ bắt đầu hỏi với vẻ tò mò: "Mấy cái đèn rốt cuộc kiểu gì ? Với cả... cái tiểu quỷ rằng nếu địa phủ máy tính và điện thoại, thì cần phép thuật cũng thể liên lạc với , chuyện đó thật hả?"

" á-" Miên Miên , chỉ chiếc túi nhỏ đeo bên : "Cháu điện thoại mini luôn nè, thể gọi cho mấy đứa cháu chắt. Nếu địa phủ cũng điện thoại, thể gọi cho các chú, cần thư nữa nha!"

Câu khiến Chung Quỳ khá là thích thú.

Ông liếc bé kẹo nhỏ đang kế bên, nghiêm túc :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-548.html.]

"Vậy thì... điện thoại của chú Chung, để cháu ."

Miên Miên mở to tròn đôi mắt, lặng lẽ chú Chung, lời nào.

Dạo cô bận lắm mà! Còn phim mấy ngày nữa, livestream nữa, lấy thời gian chứ?

Bé kẹo nhỏ chỉ hy vọng chú Chung thể hiểu sự "im lặng chủ đích" của , bởi từng dặn, lớn mà im lặng, tức là đang từ chối ! Bây giờ cô cũng lớn nha, dùng cách từ chối của lớn luôn đó!

Chung Quỳ thực sự hiểu.

Khi còn là một thiếu niên bồng bột, ông hiểu nhân tình thế thái, mới dám đ.â.m đầu c.h.ế.t mặt hoàng đế, thành mất xác mà quỷ. Giờ thành "lão quỷ" sống lâu năm, thể hiểu ánh mắt là đang "năn nỉ đừng giao việc"?

... ông quyết định giả vờ hiểu!

Chọc ghẹo trẻ con một chút cũng là một thú vui nhỏ nhoi trong cuộc đời dài dằng dặc của ông mà- Với , ông thật sự một chiếc điện thoại do chính tay Miên Miên . Như thế mới ý nghĩa chứ!

Nghĩ , Chung Quỳ mặt cảnh đêm, giả vờ hờ hững, nhưng ánh mắt vẫn lén quan sát bé kẹo nhỏ qua khóe mắt.

Chỉ thấy Miên Miên tròn xoe mắt ngơ ngác, như tin nổi ông dám "phớt lờ sự im lặng" của cô. Lông mày nhỏ nhíu đầy biểu cảm.

Sau một hồi do dự, cuối cùng bé con vẫn lên tiếng nhỏ nhẹ:

"Ờm... chú Chung ơi, dạo Miên Miên bận lắm, chắc là thời gian ..."

"Đến giờ , chú Chung về địa phủ thôi-" Chung Quỳ tươi rói, nhe răng trắng bóc, cắt ngang lời cô bé.

Miên Miên: "???"

Sao về luôn ? Không đúng nha?

Cô còn từ chối dứt khoát mà... tính tăng tốc để cho xong thì... chú Chung biến mất cái rẹt.

Chỉ để một câu vang vọng trong khí:

"Tự về xác nha- À còn nữa, con gái tóc thì đáng yêu hơn, cháu như trứng luộc, chú Chung ăn luôn một quả trứng muối quá !"

 

Loading...