Phượng Tiên Nhi bình tĩnh chỉnh dáng :
"Miên Miên, nghĩ em đặt tên cho nó thì hơn. Nó cứ bám theo em suốt, chứng tỏ trong lòng nó em mới là nó thực sự công nhận."
"Meo-" Tiếng mèo con vang lên đúng lúc.
Miên Miên cúi đầu xuống, thấy bé mèo con dễ thương đang cọ cọ quanh chân , đôi mắt cong cong như đang , biểu cảm ngoan ngoãn cực kỳ.
"Được thôi, nhưng mà tên Bạch Bạch thì nè-" Miên Miên xoa cằm suy nghĩ: "Em hoa văn màu đen ... như tiểu hổ , thì gọi là Tiểu Hổ nha! Vì em giống cọp con quá trời-"
Tên đặt xong, tiếp tục phim.
Không còn mưu mô của yêu quái phá rối, cảnh ban đêm diễn vô cùng suôn sẻ.
Lúc rời đoàn phim, Miên Miên ngáp vẫy tay chào Dương Hiển, đó ngoan ngoãn chui lòng Tô Trần Dực, ôm cổ ngủ ngon lành.
Mấy như Liễu An thì theo sát Miên Miên, nhưng chẳng ai buồn chào tạm biệt Dương Hiển, chỉ quét một cái lạnh như băng. Vì ban nãy Miên Miên cố ý gài bẫy nên mấy họ... lên hình.
Dương Hiển vốn mấy bận tâm, nhưng đúng lúc đó, thiên nhãn tại tự động mở , và lập tức nhận ... gì đó sai sai.
DTV
Đứa trẻ ngoài cùng bên trái, Liêu An thực chất là một con rắn nâu.
Còn hai em họ Doanh mang họ Doanh... nãy vẫn là hai đứa bé đáng yêu, giờ thiên nhãn lộ răng nanh sắc nhọn, mặt trắng bệch trông thật ghê rợn.
Mấy đứa ... con !?
họ chút ánh sáng công đức lờ mờ, chắc chắn loại yêu quái xa.
Sau cơn sửng sốt ban đầu, Dương Hiển nhanh ch.óng chấp nhận điều đó. Dù thì, bên cạnh Tô Miên Miên, gì kỳ quặc mà chẳng hợp lý?... Ơ?
Khoan ?
Vốn đang yên lặng tiễn Tô Trần Dực bế Miên Miên lên xe, nhưng qua thiên nhãn, Dương Hiển đột nhiên phát hiện một .
Một đàn ông lực lưỡng mặc đồ tím, mặt râu quai nón, hai mắt tròn xoe... đang trừng mắt chớp.
Dương Hiển cảm thấy gì đó kỳ lạ... giây tiếp theo, đàn ông lạ xuất hiện ngay bên cạnh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-547.html.]
Đôi mắt tròn xoe đảo một vòng từ đầu đến chân , bỗng nhiên nở một nụ " há":
"Ồ- hóa là -"
Dương Hiển cau mày:
" thì ?"
Người đàn ông áo tím chỉ vuốt chòm râu quai nón của một cái, cả hóa thành làn khói xanh, lướt thẳng trong xe của Tô Trần Dực.
Lúc Miên Miên đang ngủ say sưa, đầu tròn xoe đột nhiên... bốp một cái như bật lên, đau lắm á!
Cô bé mở mắt, mở là thấy một gương mặt... râu ria tua tủa ngay mặt.
"Á! Chú Chung! Sao chú tới đây ạ?"
Chung Quỳ dựng lông mày:
"Sao nào? Chú Chung của cháu thì đến chắc?"
Miên Miên nũng nịu đáp bằng giọng sữa ngọt ngào:
"Không ạ- Bình thường là chú Thôi tới nên cháu thấy lạ thôi mà-"
Chung Quỳ nhướng mày, coi như chấp nhận lời giải thích của cục kẹo nhỏ. Sau đó, ông thoải mái khoanh chân trong xe, tự tin to:
"Chú chuốc say Thôi Quắc , nên hôm nay mới chú tới nè!"
"Ò ò, thì là -" Miên Miên gật gù, nghiêng đầu hỏi: "Thế chú Chung lên đây việc gì ạ?"
Chung Quỳ đáp tỉnh queo:
"Lên để báo tin cho cháu nè. Cái món gọi là 'máy tính' mà cháu giúp , thật sự hữu dụng lắm. Bên đang cần sản xuất lượng lớn, cháu mau tìm thêm nhé! Còn nữa, hai con ma cũng tự thú , chúng nó sắp xếp hồ sơ chứ quản lý, cần một từng kinh nghiệm thật sự hỗ trợ. Cháu hãy chọn giúp một linh hồn phù hợp từ đám hồn ma đang chờ đầu t.h.a.i ở Phong Đô. Cuối cùng là... chú cũng lên xem cháu và xem luôn thế giới hiện tại bây giờ ."
là tướng quân xuất võ biền, Chung Quỳ một dài ơi là dài, trầm bổng rõ ràng, cần thở dốc tí nào.