"Bà cô nhỏ."
Tô Trần Cẩn nhẹ nhàng lên tiếng.
DTV
"Bà cô nhỏ mở cho cháu mắt âm dương . Chuyện tiếp theo để cháu xử lý cho. Đêm khuya, bà cô nhỏ nên nghỉ ngơi ."
"Mai là buổi phát sóng trực tiếp hai của chúng đấy. Nghỉ sớm để giữ phong độ nha-"
Được Tô Trần Cẩn nhắc nhở, Miên Miên cũng sực nhớ , mỗi bảy ngày cô bé livestream một .
Chuyện đó quan trọng lắm nha!
Cho nên, đúng là nên ngủ thôi!
"Vậy thì sư hỏi Lục Lục , Lục Lục hết mà-" Miên Miên sang với Thanh Hư.
Miên Miên ngáp một cái, trong lúc Tô Trần Cẩn nhẹ nhàng vỗ lưng, thành thạo mở thiên nhãn cho , mí mắt chớp chớp vài cái từ từ khép .
"Được , chuyện tiếp theo để cháu trai cả hỏi Lục Lục ."
Tô Trần Cẩn khẽ lắc nhẹ phần , để bà cô nhỏ ngủ dễ hơn, cúi đầu, dịu dàng :
"Ngủ ngon, bà cô nhỏ."
"Ngủ ngon... cháu... trai..."
Lời cuối cùng còn kịp tròn câu, cơn buồn ngủ cuốn lấy cô bé.
Miên Miên khẽ dụi mặt lòng , cảm giác như cha bế khi còn bé, trong giấc ngủ sâu.
Tiểu bảo bối ngủ say. Tô Trần Cẩn thì rảnh rỗi.
Dưới sự chỉ đạo của , bộ phim trường lập tức giữ im lặng.
Anh xuống chiếc ghế bảo vệ bên cạnh, Lục Lục kể bộ sự việc xảy . Trong lúc , ánh mắt dần dần chuyển về phía Dương Hiển.
Lúc xung quanh dọn dẹp, cách ly, đoàn phim bịt miệng bộ, đều "thuyết phục" rằng trong hang động là cơ quan cổ xưa, gì siêu nhiên.
Những trong đoàn hề ngu ngốc, khi chuyện xảy cũng chỉ xì xào nội bộ, chứ tung ngoài.
Người khôn, chuyện dễ xử.
Chỉ còn một vấn đề, là Dương Hiển.
Tô Trần Cẩn liếc mắt , giọng trầm thấp nhưng dịu dàng hỏi:
"Trong tương lai, định gì?"
Lúc , ai cũng sẽ thấy, một đàn ông chững chạc ôm trong lòng bé con đang ngủ say, dáng vẻ dịu dàng như một cha đích thực.
Thế nhưng khi hỏi Dương Hiển, trong ánh mắt của vẫn sức ép khiến đối diện dám xem nhẹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-517.html.]
Dương Hiển cũng lén sang Miên Miên, cô bé nhỏ bé mà mạnh mẽ.
Anh hạ giọng, đáp ngắn gọn:
"Không kế hoạch gì... vẫn đóng vai phụ để kiếm tiền."
Tô Trần Cẩn hiệu cho một thuộc hạ bước lên. Giọng vẫn nhỏ nhẹ, nặng nề:
"Đây là... của ."
Dương Hiển lập tức biến sắc.
Người đưa tới mặt một mảnh da ch.ó bẩn thỉu, te tua.
Chỉ cần thôi, Dương Hiển hiểu tất cả.
Từ khi "dì" Hồ Yêu Yêu chẳng , mà là một con yêu tinh ăn thịt , bắt đầu cảm thấy bất an.
Con ch.ó nhỏ tên "Mao Mao" từng luôn trung thành theo . vì sợ nó gặp chuyện, "dì" xúi giục, giao Mao Mao cho cô trông giúp.
Giờ đây, kết cục... rõ ràng.
Dương Hiển cúi đầu, che ánh lửa lạnh lẽo trong mắt.
Miên Miên từng , Hồ Yêu Yêu thật sự c.h.ế.t .
Điều đó khiến bỗng dưng ... tìm cô nữa, để g.i.ế.c thêm một nữa.
"Tìm con ch.ó đó tốn ít công sức ." Tô Trần Cẩn với vẻ thản nhiên, nhưng ánh mắt thì đầy ẩn ý.
"Cậu năm nay mười tám nhỉ?"
Dương Hiển cố gắng thu tâm trạng, ép giữ bình tĩnh, đáp gọn:
"Ừ."
"Tuổi trẻ chí tiến thủ là chuyện ."
" thông minh thì nên chọn con đường hợp lý hơn."
Tô Trần Cẩn chằm chằm nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t của Dương Hiển, dậy, vỗ nhẹ áo:
"Mao Mao giao cho ."
Lúc về đường núi xóc nảy, đêm cũng khuya, Tô Trần Cẩn định về Trang viên Tô gia, mà lựa chọn nghỉ căn biệt thự từng mua khi còn trẻ, chỗ vẫn luôn dọn dẹp sẵn sàng dùng bất cứ lúc nào.
Sau khi rời , Dương Hiển vẫn dõi theo bóng lưng Tô Trần Cẩn mãi rời mắt.
lúc , một bàn tay bất ngờ vỗ lên vai .