"Thần tiên chuyển thế đều gặp đại nạn ?"
"Không nạn thì ... tạo cũng !"
Trong đầu Lục Lục, Dương Hiển lúc chẳng khác gì viên t.h.u.ố.c bổ, ánh mắt sang... y như món ăn đại bổ thượng hạng.
Dương Hiển Miên Miên gọi "Lục Lục", lập tức "" thấy hình dạng thật của nó: một tiểu đồng mặc đồ xanh, mặt như mặt nạ trong tranh dân gian, đôi mắt lạnh lẽo một chút nhiệt độ của con .
Dương Hiển lập tức cảnh giác.
Anh cảm thấy rõ ràng tên tiểu đồng chẳng hề để tâm tới sống c.h.ế.t của .
DTV
Chỉ điều... Miên Miên nhận .
Cô bé xoa cằm suy tư, gật đầu cái rụp:
"Lục Lục thông minh ghê! Có câu 'vàng thật sợ lửa', Tôn Ngộ Không ném vô lò luyện còn luyện Hỏa Nhãn Kim Tinh đó! Biết Dương Hiển cũng luyện gì đó ha? Dương Hiển, thử ?"
Đôi mắt tròn xoe của Miên Miên sáng rực rỡ, ngập tràn kỳ vọng.
Nghe kể chuyện thần thoại từ nhỏ, bé cũng từng mơ Tôn Ngộ Không!
Dương Hiển: ...
"Cảm ơn, nhưng thấy Dương Hiển là đủ ." Anh lạnh mặt từ chối thẳng thừng.
" là Dương Hiển. Không Tề Thiên Đại Thánh, cũng Nhị Lang Thần."
Miên Miên tròn mắt tiếc nuối:
"Ui... đáng tiếc ghê á!"
nếu Dương Hiển , thì cô bé cũng ép.
Chuyển sang gom bức tượng thần, chuẩn đem về bàn bạc với cháu trai cả trong nhà, xem nên xây một ngôi miếu nhỏ thờ Nhị Lang Thần .
Dù bức tượng cũng khí tức đặc biệt, bày trí t.ử tế thì thần thật cảm động mà hiển linh?
Còn về chuyện Dương Hiển Nhị Lang Thần ...
Miên Miên quyết định nghĩ nữa.
Thần tiên chuyển thế là chuyện của thần tiên.
Cô bé việc quan trọng hơn , đó là cứu cha !
Miên Miên cất Câu Hồn Tác, khoác tay Lục Lục, hô to:
"Đi nào- Chúng chỗ phim, tiếp tục diễn tiếp nha-!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-515.html.]
Cảnh phim lúc loạn như cái chợ.
Khi Dương Hiển, Miên Miên và Tô Triều Dương cùng xuất hiện, tất cả lớn ở hiện trường mới đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Tô Trần Dực cũng .
Anh là bà cô nhỏ tổ nhờ phối hợp "diễn theo kế hoạch", cho nên mới thể mấy lời "bán " .
dù thế nào, bà cô nhỏ vẫn là một đứa trẻ, còn nhốt trong căn phòng đầy yêu khí, ai mà lo cho ?
Giờ tận mắt thấy cô bé bình an vô sự, quả tim treo lơ lửng cuối cùng cũng buông xuống.
Lục Huyên cũng cùng cảm xúc với Tô Trần Dực.
Khi Dương Hiển dắt theo hai đứa nhỏ biến mất, đầu cô nhiều hiện lên cảnh tượng bi t.h.ả.m: con trai và bà cô nhỏ kẻ m.ổ b.ụ.n.g moi t.i.m... càng nghĩ càng kinh hãi!
Cho nên khi Dương Hiển dẫn hai đứa nhỏ rời , Lục Huyên thật sự phát điên.
Không diễn!
Cô đến gần như mất kiểm soát, giật tóc, cào mặt, như thể xé nát chính .
Nếu Tô Trần Dực ôm c.h.ặ.t lấy, lẽ cô thương nặng hơn .
"Mẹ ơi! Con về nè-"
Tô Triều Dương mới Miên Miên giải thích chuyện, dũng cảm, còn giúp bà tổ cô nữa, giờ thì cực kỳ hớn hở.
"Con nha! Bà tổ cô con siêu lợi hại! Sau thể diễn viên giống chú bảy luôn đó!"
Cậu nhóc xong còn liếc mắt trai Tô Triều Vũ.
Trong ánh mắt lấp lánh vài phần... tự đắc!
Tô Triều Vũ lập tức đầu , chuyện với em trai.
Cậu cũng giúp bà tổ cô!
lúc đó chọn, tất cả là của tên Dương Hiển !
Tại bắt mà chọn em trai?
Nghĩ đến đây, Tô Triều Vũ trừng mắt Dương Hiển một cái.
Dương Hiển bây giờ cực kỳ nhạy cảm với ánh mắt của khác, chỉ cần ai là thể lập tức cảm nhận .
Vừa thấy Tô Triều Vũ đầy địch ý, Dương Hiển lập tức phát hiện .