"Ừm... cũng đúng nha."
Miên Miên gãi gãi cái đầu trọc bóng loáng.
DTV
Lục Lục lên tiếng nhắc nhở:
"Đừng lạc đề nữa. Mau câu hồn ."
Miên Miên lời, lấy Câu Hồn Tác , nhẹ nhàng quăng một cái, móc linh hồn của Hồ Yêu Yêu.
Linh hồn bắt đầu hiện hình.
Dương Hiển khẽ nhíu mày.
Anh thể thấy sợi dây xích trong tay Miên Miên, nhưng hề thấy linh hồn mà cô bé đến.
Lục Lục bay quanh linh hồn một vòng, đôi lông mày thẳng tắp khẽ nhíu :
"Linh hồn gì sai sai."
Miên Miên cũng phát hiện điều kỳ lạ!
Theo lẽ thường, c.h.ế.t sẽ hiện đủ "ba hồn bảy vía", nhưng linh hồn hiện lúc chỉ "một hồn một vía"!
Hồ Yêu Yêu chắc chắn tu luyện, mới thể tách hồn dùng để chuyện .
Vậy phần linh hồn còn của cô ?
Miên Miên vò vò sợi dây, cuộn phần linh hồn ít ỏi , quyết định sẽ điều tra tiếp.
Ánh mắt cô về tượng thần Nhị Lang Thần, tay khẽ xoa đầu trọc, lẩm bẩm:
"Hồ Yêu Yêu chỉ thần tiên mới g.i.ế.c Miên Miên, nhưng bày tượng Nhị Lang Thần ở đây... Chẳng lẽ, chẳng lẽ... Dương Hiển chính là Nhị Lang Thần chuyển thế?"
Cô bé sang , đôi mắt đen láy đầy tò mò.
Dương Hiển vốn cao lớn, mới tay g.i.ế.c , khí thế tỏa dày đặc, lúc cạnh tượng Nhị Lang Thần, quả thật khiến dễ tưởng là thần giáng trần.
Nếu là khác, trải qua việc xem quẻ mệnh, yêu quái điều khiển, là thần tiên chuyển thế, khi còn thấy vui vui, lâng lâng.
Dương Hiển thì khác.
Anh lạnh lùng liếc tượng thần một cái, dứt khoát :
" Nhị Lang Thần!"
Mặc dù đúng là học thêm vài chiêu nhờ tượng, nhưng Nhị Lang Thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-514.html.]
Lý do...
Là vì lúc nhỏ, thứ duy nhất từng xem là 'Tây Du Ký', và trong lòng ...
Nhị Lang Thần luôn là " cản đường Tôn Ngộ Không"!
Nếu nhất định là ai đó chuyển thế...
Dương Hiển thầm nghĩ một cách hiếm hoi mang màu sắc... trẻ con, thì thà Tôn Ngộ Không khi thỉnh kinh còn hơn!
Và nếu thích một ai đó trong thần thoại, thì chắc chắn là fan của Tôn Ngộ Không thời "thuần hóa".
Hồi còn nhỏ xem Tây Du Ký, Dương Hiển luôn để bụng chuyện Dương Tiễn Nhị Lang Thần lệnh bắt Tôn Ngộ Không. Lúc hai giao đấu, hai bên ngang tài ngang sức, mà con ch.ó của Nhị Lang Thần là Tiểu Thiên Khuyển nhảy c.ắ.n một phát, mới khiến Tôn Ngộ Không bắt.
Rõ ràng Dương Tiễn cũng từng Thiên đình chèn ép, khó khăn lắm mới cứu , mà giúp Thiên đình bắt Tôn Ngộ Không?
Nếu để Tôn Ngộ Không lật tung Thiên đình, chẳng chuyện sẽ xong xuôi ?
Thần tiên trời ngoài mặt thì "chiêu an", nhưng cố ý giao cho Tôn Ngộ Không cái chức "Bật Mã Ôn" giữ ngựa chẳng đang xem thường ?
Cái kiểu việc ... gì khác với mấy họ hàng xa chiếm mất gia sản nhà ?
về Tôn Ngộ Không đấu thắng Phật, còn là con khỉ ngạo nghễ ngày xưa nữa...
Dương Hiển cũng chẳng còn thích nữa.
Còn đang chìm trong mớ suy nghĩ mâu thuẫn , thì Miên Miên nghiêng đầu, Dương Hiển bằng ánh mắt đầy khó hiểu.
"Ủa... kỳ ghê. Lúc nãy còn giống Dương Tiễn, mà giờ giống nữa !"
Cô bé càng càng nghi ngờ.
"Vậy rốt cuộc, Dương Hiển là ai ?"
Chẳng lẽ bọn kẻ đoán sai? Dương Hiển thực sự chỉ là một bình thường?
Miên Miên sờ sờ cái cằm râu, đôi mắt to tròn đầy vẻ tò mò sang hỏi Lục Lục:
"Lục Lục, thấy ?"
Lục Lục dù đang là linh hồn của Thần Nông Đỉnh, cũng phân biệt thần tiên.
"Tớ chắc lắm."
Rồi nó hăng hái đề xuất:
"Hay thế . Đưa và bức tượng thể tớ, tớ luyện hóa một vòng. Nếu c.h.ế.t mà tượng còn, thì là thường. Nếu hợp nhất với tượng, thì chính là Dương Tiễn!"