Đứa nhóc ... quả thật đơn giản!
Phần Thiên nghiêm chỉnh tư thế, đổi giọng sang già hơn:
"Ngươi sai. là giọng nên đổi, trẻ trung thuộc về hồn , mà chỉ là cái xác mà thôi."
Ngay khoảnh khắc Phần Thiên thừa nhận luận điểm của Miên Miên là đúng, cơ thể thật của , ở một nơi xa, lập tức thiên lôi giáng xuống!
"Luận đạo" mà thua, sẽ trừng phạt.
Phần Thiên chịu xong một trận thiên kiếp, mở mắt đầy ý chí chiến đấu, giờ là lượt phản công!
Hắn quyết định bám lấy chủ đề tuổi tác, mong tìm điểm yếu của cô bé, liền hỏi:
"Ngươi chỉ là một đứa trẻ, mà hiểu nhiều điều đến , thế nào học ?"
Miên Miên ngoan ngoãn trả lời:
"Mẹ dạy Miên Miên qua ảo cảnh, nên Miên Miên nhiều lắm đó-"
Phần Thiên tiếp tục truy vấn:
"Ảo cảnh dạy học, thời gian trôi qua trong đó đúng ?"
Miên Miên gật đầu lia lịa:
"Dạ ! Trong ảo cảnh thì thời gian chạy nhanh, bên ngoài thì trôi chậm-"
Phần Thiên khẽ , giọng già nua nhưng đầy tự tin, như thể nắm chắc phần thắng:
"Ngươi trải nghiệm vượt xa trẻ con bình thường, nhưng vẫn giữ xác non nớt . Chẳng chính ngươi cũng giống như lão đạo , một đằng một nẻo? Ngươi cũng đang giả dối như lời ngươi đó thôi!"
Phản kích bất ngờ của Phần Thiên khiến Miên Miên chớp chớp đôi mắt to tròn, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ vô tội hết sức.
Mẹ từng dặn cô bé: "Luận đạo" chẳng khác gì... cãi lý bằng mồm cả!
Miên Miên cũng nghĩ . Giống y như dắt cô lên núi "thăm vùng đất hồ yêu", là "đưa con học hỏi", nhưng thật là để nhâm nhi uống rượu với hồ ly đực. Sợ cha tức giận nên mới dựng chuyện "dạy con học tập", còn cãi lý tới cùng nữa chứ!
Thực hôm đó chẳng dạy gì cả, cô còn cùng Bạch Bạch trốn chỗ khác chơi đùa cơ!
Cho nên Miên Miên thấy giỏi cãi lý lắm nha!
Đối mặt với câu hỏi hóc b.úa của Phần Thiên, cô bé suy nghĩ một lát quyết định trả lời thẳng. Miên Miên đảo mắt về phía "Tô Triều Dương" đang xa, đột nhiên cất giọng lanh lảnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-511.html.]
"Aiya- là ? ngươi thử xem, xem gọi là gì!"
DTV
"Tô Triều Dương" trợn trắng mắt một cái, coi như miễn cưỡng hợp tác, mở miệng cung kính :
"Bà tổ cô, chắt tôn xin bái kiến!"
Miên Miên nháy mắt Phần Thiên, vẻ vô cùng ngây thơ:
"Ngươi rõ ? Hắn gọi là gì ?"
Cái đầu nhỏ bóng loáng, đôi mắt sáng rực, khuôn mặt vẫn còn chút bầu bĩnh của trẻ con... kiểu gì cũng thấy ngây thơ, trong sáng, đáng yêu đến vô hại.
Phần Thiên ... nghẹn lời nữa.
Vấn đề khi nãy đưa Miên Miên xử lý một cách gọn gàng bằng chính cách khác gọi cô.
Giả dối ư? Giả chỗ nào?
Người nhà, ngoài, hễ nhắc đến Miên Miên thì đều gọi là "bà cô nhỏ","cô nhỏ", thậm chí là "bà tổ cô".
Miên Miên thực sự nhiều, thời gian học tập trong ảo cảnh cũng ít. Nếu xét theo năm kinh nghiệm, cô đúng là trẻ con bình thường.
Miên Miên chẳng bao giờ chối bỏ điều đó, cô còn nhận hết danh xưng vai vế, rõ ràng chính là... ngoài trong , chân thật vô cùng.
" , Tô Miên Miên đứa nhóc bình thường. Ta học nhiều điều. là bà cô nhỏ của ! Miên Miên chối bỏ mà!"
Phần Thiên thầm hối hận vì khi nãy nghĩ đến chuyện bảo Hồ Yêu Yêu gọi là 'lão đạo'. Nếu cũng nhận danh xưng từ khác, thì tự phá vỡ vòng vây !
"Ngươi còn trả lời câu hỏi của Miên Miên đó, chắt gọi là gì?"
Miên Miên nghiêng đầu, ngọt ngào nhắc nhở.
Theo luật luận đạo, trả lời. Phần Thiên miễn cưỡng :
"Bà tổ cô..."
"Ehhh!" Miên Miên tít mắt, khen một câu đầy cưng chiều:
"Ngoan ghê- Cháu chắt ngoan thật đó nha-"
Phần Thiên im bặt.