Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 506

Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:31:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6Ky5zUcUE9

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người phụ nữ càng thêm rạng rỡ:

"Ôi chao- đ.á.n.h mày thật là sướng nha-"

"Cảm giác như đang vạn vật, thật tuyệt-"

Miên Miên nước mắt lập tức trào .

Đôi mắt sưng đỏ lúc , giờ ươn ướt đầy lệ.

Cô bé vung nắm đ.ấ.m nhỏ lên, lao tới định đ.á.n.h trả.

phụ nữ liếc mắt một cái, Dương Hiển lập tức giật bé lùi .

"Trời sinh sức mạnh phi thường thì chứ? Có gì gọi là năng lực đặc biệt , nhiều đứa con của thần tiên cũng mà. Như Dương Hiển chẳng hạn, đó. Nếu túm lấy, mày còn trốn nổi ? Ha ha ha!"

"Hầy, tao còn tưởng bắt mày sẽ khó khăn lắm cơ, dù cưng chiều đến mấy thì cũng chỉ là một đứa nhóc thôi, chơi mấy lão yêu quái sống cả trăm năm như bọn tao chứ?"

"Lão già còn nhất định đợi mày c.h.ế.t mới chịu xuất hiện, bảo là tin kế hoạch của tao thành công."

"Tao sẽ cho ông thấy, Hồ Yêu Yêu chỉ mỗi cái mặt xinh!"

"Nơi bày trận, che trời lấp đất, đến cả thiên đạo chắc cũng chẳng dò . Ra tay , Dương Hiển, g.i.ế.c cô !"

Vừa dứt lời, phụ nữ tự xưng là Hồ Yêu Yêu liền về phía Dương Hiển đang nắm c.h.ặ.t con d.a.o giấu trong tay áo.

Lưỡi d.a.o lạnh toát, ánh nến chập chờn phản chiếu ánh sáng băng giá.

Trong mắt Dương Hiển, sát khí tràn ngập, khí tức dần hoà một với bức tượng bên cạnh.

"G.i.ế.c cô , g.i.ế.c cô ..."

Trong đầu liên tục vang lên tiếng thúc giục gấp gáp, nhưng trong mắt Dương Hiển, cô bé Tô Miên Miên trong tay hiện lên thành vô bóng mờ.

Tại ?

Dương Hiển lắc đầu, mồ hôi to bằng hạt đậu lập tức đọng trán. Anh nhắm mắt , hình ảnh bé Miên Miên lấm lem m.á.u xen lẫn với cảnh cha c.h.ế.t cứ lượt hiện trong đầu.

"Tại g.i.ế.c?"

"Vì nhà cô hại c.h.ế.t nhà , nên báo thù!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-506.html.]

Dù hỏi hỏi , câu trả lời vẫn chỉ một.

Dương Hiển kìm mà nghĩ, nếu lưỡi d.a.o đ.â.m Tô Miên Miên, cô bé cũng sẽ giống cha , mất mạng trong vũng m.á.u.

Rõ ràng trả thù, nhưng chỉ cần nghĩ đến điều đó, tay nhấc nổi.

Hồ Yêu Yêu bên cạnh thấy cứ chần chừ mãi, liền cau mày.

Cái gì đây?

Dương Hiển bây giờ chỉ là phàm, tại liên tục tỉnh táo dù trúng mê hồn thuật của cô ? Còn Tô Miên Miên chỉ là một đứa nhóc còn dứt sữa, hai giờ gặp tới ba , khó tay đến thế ?

"Đừng quên cái c.h.ế.t của cha ngươi!"

Hồ Yêu Yêu nhịn lên tiếng, dồn thêm nội lực, cố ép Dương Hiển lệnh.

DTV

Dương Hiển đang giằng co trong lòng, mắt nhắm mở, theo giọng Hồ Yêu Yêu mà sang.

Chỉ trong khoảnh khắc, Dương Hiển sững sờ.

Trước mắt còn là "dì tu sĩ bụng" gì nữa, mà là một con hồ ly đỏ ba đuôi! Miệng nó ngừng mấp máy, hối thúc tay.

Phải chăng g.i.ế.c con hồ ly , tất cả mới kết thúc?

Sát khí ánh lên trong mắt Dương Hiển.

Anh chuyển Miên Miên sang tay , mũi d.a.o sang nhắm thẳng Hồ Yêu Yêu.

Hồ Yêu Yêu vẫn nhận sự đổi trong lòng Dương Hiển, còn đắm chìm trong sự hưng phấn vì nghĩ chỉ cần cố thêm chút nữa là thể đạt mục tiêu, tiếp tục thúc giục.

Ngay lúc con d.a.o sắp đ.â.m tới Hồ Yêu Yêu,"Tô Triều Dương" đang đất bỗng khẽ mở một mắt, bàn chân khẽ đặt lên mu bàn chân Dương Hiển.

"Dương Hiển, đừng bậy, đ.â.m đứa nhỏ trong tay ! Đứa nhỏ là Miên Miên thật , là bù gỗ đó, thế hiểu ?"

Dương Hiển ngẩn .

Anh thấy một âm thanh khác trong đầu.

Cúi đầu xuống,"Tô Triều Dương" đất thật Tô Triều Dương, mà chỉ là một món đồ chơi gỗ tí hon.

 

Loading...