Câu cuối cùng kịp , thì...
Trong hành lang tối, vọng một tràng lanh lảnh của phụ nữ.
Âm thanh leng keng như chuông bạc, nhưng kỹ khiến lạnh sống lưng.
Giọng và tiếng trong đầu giống !
Dương Hiển ngừng .
Đôi mắt mất giằng co chỉ còn trống rỗng và thù hận.
Anh cúi Miên Miên, trong ánh mắt lóe lên sự căm ghét, xách áo bé, lôi về phía .
Miên Miên xách như xách mèo, lắc lư qua nhưng ánh mắt vẫn dán c.h.ặ.t về hướng tiếng .
Và cô bé thấy .
Một phụ nữ xinh , mặc váy đỏ, đang bước từ bóng tối.
Cảnh tượng ... khiến Miên Miên lập tức nhớ đến... Hoa Hồng.
Hoa Hồng cũng thích mặc váy đỏ, nhưng cô mặc hơn nhiều lắm!
Miên Miên bĩu môi, lẩm bẩm trong lòng.
Lúc , cô bé thấy phụ nữ nhấc "Tô Triều Dương" bản lên như nhấc một món đồ chơi.
Mặc cho bé gào thút thít, bà vẫn tung qua tung .
Cô thích tiếng , đôi mắt mị hoặc đầy thỏa mãn.
Rồi cô giơ cao bé, lấy móng tay dài ngoằng cào nhẹ lên mặt bé.
"Cũng tệ nhỉ-"
"Người thơm ghê- hì hì..."
" ... để lát nữa ăn ngươi nha-"
Sau khi vuốt ve gương mặt của "Tô Triều Dương", phụ nữ váy đỏ lắc hông bước tới cạnh Dương Hiển.
Đôi mắt dài hút hồn của cô chăm chú Miên Miên.
Miên Miên tránh ánh , ngoan ngoãn diễn vai "đứa nhỏ bắt", lắc lư giả vờ vùng vẫy nhưng thoát .
Dương Hiển xách bé mạnh, mấy chốc thì bộ tóc giả hai chỏm dễ thương của bé rơi xuống đất.
Tóc giả trong kế hoạch, nên ai thèm để ý, cứ chỏng chơ đó.
Miên Miên thấy tiếc lắm. Cô nhớ trong buổi chiều phim, đạo diễn Ngụy Khang và cứ bàn tới bàn lui về giá tiền của từng món đồ.
DTV
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-505.html.]
Tóc giả chắc cũng đắt lắm...
nhanh Miên Miên liền nghĩ thoáng:
"Không ! Sắp tới Miên Miên livestream kiếm tiền mà! Tài khoản vẫn còn tiền đó, mua tặng đạo diễn là xong-"
Suốt chặng đường xách , bé gì nhưng đầu óc hoạt động hết công suất.
Thậm chí còn nghiêm túc nghĩ yêu cầu tiếp tục uống sữa nữa!
Cuối cùng, Dương Hiển dừng .
Nơi đây còn tối đen như mực nữa, mà ánh sáng từ những chiếc đèn dầu gắn vách đá.
Không gió, nên ánh lửa cháy đều và vững.
Không gian hẹp và u ám, ở giữa là một bức tượng phủ vải kín.
Miên Miên xoay đầu , ngay lập tức cảm nhận luồng khí tức bất thường phát từ pho tượng.
Thứ khí đó quen thuộc, giống như từng giảng lớp học ở núi.
"Miên Miên , nếu tới đạo quán chùa, nhớ tôn kính những pho tượng nhé. Vì thời gian dài trần thờ phụng, chúng dễ trở thành hóa của thần tiên hoặc Bồ Tát. Nếu tôn kính... họ sẽ 'trả đũa' đó."
Pho tượng ... thể chính là loại hóa đó.
Trên tượng sát khí, giống với luồng sát khí đang bao lấy Dương Hiển.
... tại trùm kín tượng?
Việc che kín tượng vốn là hành động bất kính, giống như từ chối sự hiện diện của thần linh .
Miên Miên còn đang suy nghĩ, thì phụ nữ váy đỏ vứt "Tô Triều Dương" xuống đất.
Vì là kẻ địch, nên cô ném mạnh khiến đầu của "Tô Triều Dương" đập chảy m.á.u, bất động.
"Cô... cô thế với chắt của Miên Miên chứ?!" Miên Miên tức giận, giãy giụa liên tục, hai tay hai chân vung loạn.
Dương Hiển nhíu mày, xách bé lên bằng hai tay.
Người phụ nữ "hì hì" duyên, ngả Dương Hiển.
Ngón tay thon dài với móng nhọn nhẹ nhàng vuốt lên mặt , đó đột nhiên...
Vung mạnh tay tát thẳng mặt Miên Miên.
"A!" Miên Miên hét lên vì đau.
Má bé sưng vù, khóe môi còn rỉ m.á.u.