Bà Cô Nhí Tay Ôm Sữa, Tay Bói Toán - Chương 504

Cập nhật lúc: 2026-01-05 12:31:19
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fTNkfNeGk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Miên Miên vốn tiếp tục 'diễn' theo kiểu bắt, nhưng cháu thì mắt bé long lanh, liền chuyển hướng:

"Chắc... chắc vẫn đang mà ha? Dương Hiển? Anh chớ?"

Dương Hiển vẫn im lặng.

Lúc hang, đúng kế hoạch, bên kích hoạt pháp thuật đưa cả ba tới "địa điểm định".

Anh còn nhớ, lúc đó cô bé vẫn giả vờ lóc như đang diễn, thì đột nhiên chen một câu cực nhỏ:

"Wa- ooh!"

Câu cảm thán khẽ, hòa lẫn trong tiếng , nhưng rõ.

Sau đó, Tô Miên Miên ngừng . Cảm giác như cô bé lỡ miệng, nên... ?

Tô Miên Miên sớm đoán kế hoạch ư?

Nếu đúng thì rõ ràng đây là kế "lấy gậy ông đập lưng ông" .

... bé chỉ là một đứa trẻ. Dù lan truyền mạng là thần thánh, xem bói, thì... cũng chỉ là một đứa trẻ thôi, dám liều mạng theo sát một kẻ đang g.i.ế.c ?

Và còn Tô Triều Dương.

Cậu bé nhà họ Tô, nhưng là thường, tu luyện.

Tô Miên Miên liệu thể coi nhẹ sinh mạng của chỉ để thực hiện kế hoạch?

Dương Hiển nghĩ tới đây... bất giác khựng .

Tô Triều Dương vốn liên quan đến việc .

Người g.i.ế.c chỉ là Tô Miên Miên, tại kéo theo một đứa nhỏ vô tội ?

Bản việc để Miên Miên đền mạng cho lầm của lớn là quá đáng, nay còn thêm một đứa trẻ khác thì...

Dương Hiển buông tay, đặt Tô Triều Dương xuống.

Hành động khiến Miên Miên bất ngờ.

Anh ... tự nguyện thả cháu ?

Miên Miên chăm chú quan sát khuôn mặt Dương Hiển.

Trên mặt vẫn còn nguyên lớp hóa trang xác sống.

Vốn ít biểu cảm, nay lớp dầu trắng bệch phủ lên, khiến vẻ lạnh lùng nay càng thêm quái dị.

"Bà tổ cô ơi? Người ở ạ?"

Tô Triều Dương, khi đặt xuống đất, sợ hãi gọi loạn, hai tay bé nhỏ mò mẫm tìm .

Miên Miên nhân lúc Dương Hiển để ý, lặng lẽ vẽ phù, thả xuống đất một khúc gỗ nhỏ.

Chớp mắt một cái, khúc gỗ biến thành Tô Triều Dương, còn Tô Triều Dương thật thì Lục Lục thu gian pháp khí!

"Bản bằng gỗ" lập tức gào , gọi "Bà tổ cô ơi-" y như thật.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-504.html.]

Toàn bộ diễn chỉ trong 3 giây, Dương Hiển phát hiện.

"Cháu ngoan, ở đây nè-" Miên Miên "an ủi" bản gỗ.

, Dương Hiển bất ngờ bế bé lên nữa.

Lần bế bằng cả hai tay, nhưng... tư thế vẫn kỳ quái vô cùng.

"Anh gì cháu đấy?! Dương Hiển, rốt cuộc gì hả?!"

Miên Miên sốt ruột hỏi.

Câu hỏi , khiến Dương Hiển càng thêm trầm mặc.

Trong đầu vang lên tiếng quen thuộc:

DTV

"Mau đưa Tô Miên Miên tới chỗ định sẵn."

"Ngươi thả đứa nhỏ xuống gì? Ngươi quên mục tiêu là gì ?"

Dương Hiển càng lúc càng thấy tiếng "tâm trí" giống .

Anh từng rằng thấy tiếng trong đầu thường do sang chấn tâm lý thời nhỏ, dẫn đến rối loạn phân li hoặc đa nhân cách.

... đúng là từng đả kích, nhưng mười mấy năm trôi qua, bây giờ mới "tách nhân cách"?

Nếu là chính thật, thể kiểm soát chính ?

Ý nghĩ dứt, hình ảnh cha đầy m.á.u thịt be bét hiện lên, gào :

"Tại mày còn báo thù hả?!"

Thái dương của Dương Hiển giật liên hồi, trán rịn đầy mồ hôi.

Anh gầm lên giận dữ:

"Tô Miên Miên! Câm miệng cho !!"

Miên Miên ánh mắt đỏ rực dọa sợ !

Cô bé cũng cảm thấy rõ sát khí phát khiến bé khó chịu.

bé còn rõ hơn, rằng đau đớn nhất lúc ... là chính Dương Hiển.

"Em... em nữa , đừng giận mà..."

"Anh mà tức giận thì... chính sẽ khó chịu hơn đó..."

Nói xong, bé dùng tay che miệng , ngoan ngoãn im lặng.

Dương Hiển thấy lời an ủi đó, nghiến răng gồng chịu đựng. Một lúc , nhịn nổi nữa:

"Không ... em t.h.u.ố.c gì đó ?"

"Có thể... thể..."

Có thể khiến ... còn thấy giọng nữa ?

 

Loading...