Dương Hiển thấy Miên Miên những phản bác, mà chuyện chuyển sang... ch.ó cưng của , bèn hỏi tiếp:
"Vậy ví dụ như... gia đình em thật sự g.i.ế.c cha , em cũng tức giận ?"
Miên Miên khúc khích:
"Chuyện ví dụ là ví dụ thôi mà-"
"Giống như em nếu em là con bướm nhỏ, nhưng em bướm, em là bé con nè. Chuyện vốn dĩ thật thì mới cần lấy ví dụ chớ!"
Cô bé tít mắt, lộ cả hàm răng trắng đều, thần khí vốn trong trẻo, nay toát lên vẻ đáng yêu ngốc nghếch.
Dương Hiển thoáng sững .
Đây là do tư duy trẻ con ?
Người lớn khi ví dụ, là để ẩn ý, để thử đối phương.
Còn Miên Miên thì nghĩ, ví dụ là chuyện thật, nên chẳng cần phản ứng dữ dội.
Một quyền đ.ấ.m bông, là cảm giác trong lòng Dương Hiển lúc .
Giả? Là giả ?
Anh lặp lặp trong đầu, dần dần nảy sinh một ý nghĩ mơ hồ:
Lẽ nào... những điều mà "bọn họ" , những bằng chứng mà họ đưa, là giả cả ?
Nghĩ kỹ , dù là Bắc Thành, nhưng gia đình thật sự quan hệ gì với nhà họ Tô.
Nhà họ Tô vốn giàu, vì chút tài sản nhỏ của nhà mà tay sát hại?
"Không, mày nghĩ sai ."
"Nhà họ Tô tham lam đến cực điểm, vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn. Đó chính là bộ mặt đẫm m.á.u của giới tư bản. Bên ngoài sạch sẽ, bên trong m.á.u tanh."
"Tối nay là thời điểm hành động, đừng do dự nữa. G.i.ế.c Tô Miên Miên, cha mày mới thể nhắm mắt."
Lần đầu tiên, Dương Hiển thử lên tiếng đáp cái giọng .
"Tô Miên Miên là một đứa trẻ. Dù là của nhà họ Tô, thì cũng liên quan gì đến con bé."
Câu phản bác của ... khiến giọng im lặng.
Dương Hiển nhíu mày, nếu đó là "tâm trí" thật của , thì câm nín?
Khi còn đang suy nghĩ, cảnh tượng t.h.ả.m khốc trong vụ t.a.i n.ạ.n của cha hiện lên , từ tin tức TV: m.á.u me, tay chân đứt lìa, quỳ bên linh cữu, họ hàng ngược đãi...
Mọi ký ức chồng chéo, cơn ác mộng tràn về.
Dương Hiển siết c.h.ặ.t nắm tay...
"Ngoan- A-"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-502.html.]
Một tiếng nhỏ vang lên bên cạnh.
Anh theo phản xạ há miệng, và, một viên kẹo sữa Đại Bạch Thố bất ngờ nhét .
Ngọt. Rất ngọt.
Hàng mày nhíu c.h.ặ.t của Dương Hiển từ từ thả lỏng.
Anh im lặng Miên Miên, gì.
Miên Miên chớp chớp mắt, phần ngại ngùng:
"Tại em thấy ... hình như buồn buồn... nên cho ăn kẹo-"
"Miên Miên mà buồn là ăn kẹo đó- Không ý gì khác - Em đây nha!"
Rồi cô bé tung tăng chạy về phía Tô Trần Dực.
Lúc , gia đình nhỏ đang chia kẹo cho , vô cùng vui vẻ.
... chỉ là "đang" vui thôi.
Ngay khi họ thấy bà cô nhỏ gần Dương Hiển, tất cả đều căng thẳng đến mức nín thở.
Dù Miên Miên dán bùa bảo hộ, nhưng ai mà yên tâm cho ?
Hai bé sinh đôi thậm chí định lao bảo vệ, Tô Trần Dực giữ .
Miên Miên đứa trẻ bình thường. Bé luôn lời, ít khi tự việc mà lớn dặn là nguy hiểm.
Vậy mà bây giờ bé chủ động gần... thì nhất định là tính toán kỹ càng.
Quả nhiên, Miên Miên kế hoạch khi tiếp cận Dương Hiển.
"Anh rõ ràng hại ."
DTV
Nếu thật , lúc nãy cố lật để ngã?
Miên Miên khẳng định, điều gì đó .
Và đúng như thật, Dương Hiển đang tin rằng nhà cô hại c.h.ế.t cha , nên g.i.ế.c cô để trả thù.
Miên Miên : đó là định mệnh, là t.a.i n.ạ.n sắp đặt. Cha giờ đang xếp hàng ở Âm Phủ -
Bánh bao nhỏ nắm c.h.ặ.t t.a.y, đôi mắt sáng rực, phấn khích!
"Cháu trai cả từng 'dụ rắn khỏi hang'..."
"Mình cũng cách 'dụ rắn', còn 'bắt rùa trong chum' nữa đó nha!"
Hehe- Để xem ai mới là giật dây phía nha!