Trước mặt chuyên viên trang điểm lúc là ba nhóc con – em nhà họ Doanh và nhóc Liễu An.
Liễu An cũng là vai cương thi, mặt thoa lớp phấn trắng kiểu kinh kịch, thêm hai má hồng ch.ót. Phải thật là... trông giống cương thi lắm luôn!
cũng là bôi phấn như , mà da mặt của em nhà họ Doanh như thể "ăn" hết lớp phấn , bôi kiểu gì cũng trắng lên nổi.
Hai em từng đóng phim bao giờ, thợ trang điểm bảo nhắm mắt là ngoan ngoãn nhắm liền, động đậy chút nào.
Nghe thợ trang điểm lẩm bẩm, hai đứa hé mắt gương, mới hiểu nãy giờ cứ cọ cọ mặt tụi nó là để gì.
Liễu An thì thấy gì đó sai sai từ , nhưng kịp nhắc thì thợ trang điểm cũng phát hiện .
Khi Liễu An dọn về nhà họ Tô, hai em nhà họ Doanh theo Miên Miên . Cậu bé chỉ hai đứa là cương thi, còn thắc mắc tại trong phim thì cương thi trông như x.á.c c.h.ế.t, da trắng bệch, răng nanh nhọn hoắt.
Còn trong đời thực thì hai đứa giống hệt mấy đứa trẻ con bình thường, chẳng gì khác biệt.
Cậu bé cứ tưởng là phim ảnh hư cấu quá đà, nào ngờ thật là do Miên Miên dán bùa ảo thuật lên hai đứa!
Bùa khiến khuôn mặt của chúng hiện đúng như thiết lập sẵn trong bùa, dù bôi phấn gì nữa cũng ăn thua.
Miên Miên cũng chợt nhớ vụ bùa, liền nhảy phóc khỏi ghế, chân chạy lon ton tới bên hai em nhà họ Doanh:
DTV
"Đi - Mình vệ sinh cùng nhé-"
Dứt lời liền dắt hai đứa chạy thẳng nhà vệ sinh.
Lục Huyên vội vã chạy theo, chờ ngoài cửa.
Chẳng bao lâu , ba đứa xuất hiện. Mặt hai em giờ trắng toát, mặc đồng phục cương thi tay áo xanh do đoàn phim chuẩn , hai bên trái phía Miên Miên, đang mặc đồ đỏ ch.ói. Cái vibe vượt thời đại đó đúng là... rợn luôn!
Lục Huyên bất giác rùng một cái, chợt nhớ đến chuyện Tô Trần Dực từng , mấy đứa nhỏ bên cạnh bà cô nhỏ đều thường.
Ban đầu thấy tụi nhỏ chẳng khác gì trẻ con bình thường nên cô cũng bận tâm, giờ thì mới cảm nhận rõ rệt sự bất thường.
"Sao , cháu dâu?" Miên Miên thấy sắc mặt Lục Huyên , bèn nhón chân lên, đặt tay lên mạch cổ tay cô xem thử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-487.html.]
Thấy nhịp đập nhanh bất thường, Miên Miên vội lấy một viên t.h.u.ố.c nhỏ:
"Ăn viên mau mau!"
Có vài loại t.h.u.ố.c chỉ dành cho tu luyện, thường dùng. Bệnh của Lục Huyên, Miên Miên cũng chỉ thể điều chỉnh từ từ, mới t.h.u.ố.c .
Sau khi uống xong, Lục Huyên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Cô cố tỏ bình tĩnh, mỉm hỏi:
"Bà cô nhỏ hóa trang cho bọn trẻ ghê ha, là dùng phấn trong túi của bà cô nhỏ hả?"
Miên Miên đúng là mang theo phấn trang điểm, nhưng nãy cô bé chỉ đơn giản là gỡ bùa hai em thôi.
Nghe Lục Huyên , cô nghiêng đầu nhỏ xíu:
"Không mà- Miên Miên chỉ tháo bùa hai bạn thôi."
Lục Huyên tự trách khéo, vốn định nhắc Miên Miên giữ bí mật vụ . Cô liền cúi , khẽ nhỏ:
"Bà cô nhỏ, thể để khác ... tụi nhỏ thật sự là cương thi."
Miên Miên cũng khẽ khàng ghé sát tai cô thì thầm:
"Cháu dâu xinh ơi- Miên Miên mà, thể để bọn họ là cương thi á-"
Lục Huyên tiểu bánh bao nhỏ mắt long lanh như sáng, bất giác cúi mắt, trong lòng dâng lên cảm giác tội .
Người nhà họ Tô thật sự coi cô là ngoài, nhưng liệu cô xứng đáng ? Cô từng suýt chút nữa hại họ, giờ cũng chỉ đang "nội gián" để đổi lấy tiền chữa bệnh cho cô giáo thôi...
Miên Miên thấy cô buồn bã, bèn áp bàn tay bé xíu lên má cô .
"Đi thôi thôi- Cháu dâu xinh ơi- Cháu trai thứ hai đến đón tụi về nè-"