Thật cô từng định giúp, nhưng Miên Miên cho, đành kiên nhẫn đợi.
Giờ thấy bà cô nhỏ mặc xong quần áo gọn gàng, Lục Huyên nhịn khen:
"Bà cô nhỏ giỏi quá luôn-"
Miên Miên khen thì ngọt ngào, cùng Lục Huyên đến chỗ hóa trang.
Đoàn phim là do một nhóm sinh viên mới trường thành lập để theo đuổi đam mê, nên chuyên viên trang điểm cũng còn trẻ, là một cô gái xinh xắn với lúm đồng tiền rạng rỡ.
Vừa thấy Miên Miên, cô nàng như phát sáng:
"Ôi trời ơi, thật sự là bà cô nhỏ kìa! Mình thật sự quá may mắn!"
"Bà cô nhỏ ngoan lắm- yên ở đây nhé, chuẩn gắn tóc giả cho nè."
Tóc giả là kiểu hai b.úi tóc dựng lên trời, buộc bằng dây đỏ cuốn vòng vòng, dài và nổi bật, cho b.úi tóc trông cao v.út đặc biệt.
Miên Miên gương, lắc đầu qua , thấy hai b.úi tóc chơi vui.
"Giờ thì hóa trang nè-"
Chuyên viên cầm tuýp kem nền màu đen, chuẩn bôi lên mặt Miên Miên, thì Lục Huyên vội giơ tay ngăn :
"Khoan , xin nhé, đừng hóa trang vội."
Trẻ con phim, bình thường ít ai nghĩ tới chuyện cần trang điểm. Lục Huyên thấy sơ suất, bèn giải thích:
"Da của con nít còn mỏng, nếu dùng kem nền của lớn thể ."
Chuyên viên trang điểm cũng gật đầu:
"Chị đúng! mà vì cảnh là mấy đứa nhỏ chơi nghịch, nên mặt trông bẩn bẩn một chút."
Trong lúc hai còn đang bàn bạc, Miên Miên rằng, đưa tay chấm bụi kệ, tự bôi lên mặt và cổ .
Khi Lục Huyên và chuyên viên bàn xong, thì, mặt họ là một "bé gái nhặt từ bãi đất trống về"!
Cô bé ban nãy còn sạch sẽ, giờ thì mặt mày lem nhem, tóc tai bụi mù, y như lăn lộn cả ngày ruộng.
Hai há hốc mồm.
Miên Miên tít mắt, để lộ hàm răng sữa trắng tinh:
"Biến thành lấm lem dễ lắm luôn! Không cần mua gì - Miên Miên tự xử lý ! Vậy ? Được ?"
Bánh bao nhỏ toe toét, ngại là gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-486.html.]
Cô gái hóa trang giơ ngón cái lên:
"Không hổ danh là bà cô nhỏ! Quá đỉnh luôn!"
Rồi cô bắt đầu tự kiểm điểm: Chỉ dùng mỹ phẩm để hóa trang mặt bẩn, nghĩ đơn giản như chứ? Như thế mới chân thật và tự nhiên!
Giờ Miên Miên đúng thật là chơi xong đất, thật, "đời".
, cô nàng giật :
"Khoan !"
Bởi vì trong kịch bản, mấy đứa nhỏ bắt cóc, đó còn chơi ở đầu làng. Nghĩa là, bọn trẻ trông như chơi lâu, tóc tai rối tung rối mù chứ thể chỉnh tề bóng loáng!
"Em hiểu !!" Cô nàng hét lên, tay siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, ... lao rối tóc của Miên Miên.
"Chúng lấy thật gốc! Hóa trang nhất thiết dùng mỹ phẩm nha!"
Miên Miên hiểu ý, còn tự tay bôi thêm bụi tóc, bằng giọng sữa:
"Vậy mới giống Miên Miên chơi lâu bẩn đó-"
Bé còn kể:
"Hồi ở núi, chơi trò lăn đất trốn tìm là tóc dính đầy cỏ khô và lá cây luôn!"
Chuyên viên trang điểm:
" đúng ! Bà cô nhỏ đúng là thiên tài luôn!"
Lục Huyên liếc phía xa, Tô Trần Dực đang phụ trách nhóm bé trai.
Về phần hóa trang, khắt khe như với bé gái, chỉ cần chuyên viên bảo gì là nấy. Giờ thì mặt mũi hai nhóc song sinh lem nhem đen sì, quần áo thì nhăn nhúm đầy vết bẩn.
Hai em , chỉ mặt , khúc khích như... mèo tam thể.
Lúc , chuyên viên trang điểm của Miên Miên la lên:
"Ê ơi, bà cô nhỏ bày cho cách mới nè! Không cần kem nền luôn mà còn hợp lý hơn á!"
Hai chuyên viên khác cũng .
Miên Miên tóc rối bù, mặt lem nhem, váy áo phủ đầy bụi đất. Cô bé nghiêng đầu , mắt tròn xoe từng , như hỏi: "Tui ?"
lúc đó, từ một góc khác rên rỉ:
DTV
"Tiểu Á , tụi bây hóa trang kiểu 'bẩn bẩn' thì dễ. Còn tao cho hai em ... trắng . Sao tô hoài tô hoài mà mặt tụi nó vẫn đen như... gấu trúc trời?!"