Ngụy Khang vô thức về phía Tô Trần Cẩn. Trong lòng luôn cho rằng quyết định thật sự là Tổng Giám đốc Tô.
nãy còn lạnh lùng nghiêm nghị như núi băng, bây giờ Tô Trần Cẩn ... mỉm , ánh mắt mềm mại như xuân về hoa nở.
"Nhà chúng , bà cô nhỏ chủ." ngay đó, giọng lạnh : "Chi tiết thảo luận xong từ hôm qua. Các chỉ cần đúng theo kế hoạch ban đầu là ."
Ngụy Khang vội lau mồ hôi trán:
"Vậy... giữ nguyên như cũ. Nếu hợp đồng vấn đề gì, chúng hai bản, lập tức ký luôn."
"Chiều... chiều nay thể bắt đầu ạ?"
Hai bé sinh đôi nãy giờ ngoan ngoãn , giờ mới hiểu hai đến gì, liền nhao nhao:
"Bà cô nhỏ phim với họ thì con cũng nữa-"
Ngay lúc đó, quản gia gõ cửa phòng khách.
Sau khi lão gia gật đầu cho phép, ông nhẹ giọng :
"Bạn của bà cô nhỏ đến ạ."
Vì là bạn của Miên Miên, nên ông bà cụ dặn từ hễ bạn cô bé đến thì dẫn thẳng gặp, cần chờ.
Vừa dứt lời, từ lưng quản gia ló một khuôn mặt tròn tròn, mũm mĩm hơn chính là Cố Du Du. Vừa thấy Miên Miên, cô bé lập tức tươi như hoa nở:
"Miên Miên Miên Miên! Tớ tới nè! Tớ đến chơi với nè!"
Vừa hét chạy, cái bụng nhỏ của Du Du phập phồng lên xuống theo từng bước chân, thôi cũng là chạy một mạch từ cổng đây!
Thấy Cố Du Du tới là yên, Miên Miên lập tức từ lòng bà cụ nhảy phốc xuống đất, cũng lạch bạch lạch bạch chạy về phía cô bạn nhỏ.
Hai cô bé gặp , nắm tay lắc lư, ríu rít thủ thỉ như đôi bạn tri kỷ xa cách lâu ngày.
Cố Du Du cất tiếng bằng giọng sữa ngọt ngào:
"Miên Miên ơi, tớ nhớ lắm luôn đó, còn nhớ tớ ?"
Miên Miên cũng đáp bằng giọng nũng nịu:
"Có nhớ chứ, hôm qua còn mơ thấy hai đứa cùng ăn dưa hấu nữa kìa-"
Du Du mắt sáng rực, mở hai tay :
"Mẹ tớ nếu bạn nhớ thì ôm một cái! Ôm ôm !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-479.html.]
Miên Miên cũng mở tay ôm lấy bạn. Hai bánh bao nhỏ dính thành một cục to, ôm xoay xoay.
Ôm xong, Du Du bắt đầu vòng quanh Miên Miên một vòng, đột nhiên che miệng vô cùng sửng sốt.
DTV
Lúc mới đến thì vui quá, cô bé để ý, nhưng giờ kỹ mới thấy: Miên Miên... tóc nữa!
Tóc ? Bị ăn trộm ?
Đôi mắt Du Du tròn xoe, mặt đầy kinh ngạc.
Phía , của Du Du là Lưu Huệ cũng giấu vẻ sửng sốt trong mắt.
Bà cô nhỏ nhà họ Tô... trọc đầu thế ?
Miên Miên thấy Du Du cứ chằm chằm đầu là hiểu ngay bạn đang cái đầu "bóng loáng" của cô .
Cô bé đưa tay sờ đầu một cái, nắm tay Du Du đặt lên:
" đó đúng đó, tớ thành đầu trọc - Sờ sướng lắm, còn mát nữa, hihi."
Du Du dù bất ngờ, nhưng trong lòng chẳng ý gì . Cô bé chỉ là thấy lạ thôi, sờ thử đầu Miên Miên thấy ấm ấm, trơn trơn bèn gật đầu đồng tình:
"Ừ ừ! Trơn thật đó! thành đầu trọc? Có kẻ trộm tóc của ?"
Miên Miên lắc đầu lia lịa:
"Không - Tớ phá luật nên một ông cụ thu tóc của tớ -"
Du Du tròn mắt ngạc nhiên:
"Phá luật chơi hả?" Trong đầu cô bé, luật chơi = chơi trò chơi phạm quy.
Du Du lén lút liếc một vòng quanh phòng khách, ghé tai Miên Miên thì thầm:
"Là ông cụ lấy tóc ? Hay là ông cụ dắt tớ đây?"
Miên Miên cũng ghé sát , nhỏ giọng thần bí:
"Không - Là một ông cụ thích giận và đ.á.n.h sấm chớp đó!"
Lúc , Lưu Huệ thấy con gái bắt đầu đào sâu chuyện "tóc" liền vội xen . Cô xổm xuống, dịu dàng:
"Du Du , con quên gì đó nè?"