Mọi nhất thời nên nhận , nên cùng sang lão phu nhân nhà họ Tô.
Lão phu nhân cùng Miên Miên tới đây, thấy đầu bếp ai cũng lúng túng liền mỉm hiền hậu: "Cứ nhận , đây là tấm lòng của cô nhỏ nhà ."
Trẻ con mà, nắm hạt đậu vàng đó tính cũng chỉ bằng một tháng lương thôi.
Dù hôm nay cũng là tiếp bạn , đó là lòng thành của cô nhỏ, bà thấy cần ngăn cản, cũng khiến các đầu bếp vui vẻ thêm phần.
Chỉ là đống đậu vàng chắc chắn thể để cô nhỏ bỏ tiền túi . Sau đó bà sẽ âm thầm mua , nạp đầy "kho bạc mini" cho cô bé là .
Một nắm đậu vàng, mười mấy hạt.
Tay nhỏ Miên Miên nắm c.h.ặ.t, phát đều cho từng trong bếp. Phát xong, cô bé chắp tay , dõng dạc : "Mọi việc thật chăm chỉ nha! Hôm nay là bạn nhất của Miên Miên tới chơi, nhất định món tráng miệng ngon nhất thế giới đó nha-"
"Rõ, bà cô nhỏ nhỏ! Nhất định sẽ món tráng miệng ngon nhất thế giới cho bạn của bà cô nhỏ!" Các đầu bếp đồng thanh hưởng ứng.
Xử lý xong phần tráng miệng, Miên Miên chạy vườn hoa nhỏ, trải khăn bàn mà cô bé chọn kỹ lên bàn ngoài vườn.
Nhớ Cố Du Du thích bươm bướm, cô bé còn rắc bột hút bướm quanh bồn hoa bên cạnh bàn, đảm bảo lúc buổi sáng bươm bướm tỉnh dậy sẽ tụ đây đông như hội.
Người vườn một bên quan sát thấy bươm bướm thật sự tụ tập quanh đây chịu bay , kinh ngạc lắm, còn thì thào với đồng nghiệp xa:
"Ghê thiệt chớ, nếu nhà còn tổ chức tiệc ngoài trời, tụi thể xin bà cô nhỏ ít bột đó ?"
"Tui thấy nên thử đó, bướm bay lượn, khí khác hẳn liền."
DTV
Nhà họ Tô thỉnh thoảng cũng tổ chức tiệc trong vườn, mời những gia đình thiết. Khi đó việc bố trí hoa cỏ trong vườn là do tổ vườn lo liệu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-472.html.]
Không khí tiệc quan trọng, nếu bướm bay bay thì sẽ sinh động hơn nhiều.
Miên Miên thì thấy cuộc trò chuyện đó, cô bé đang lo nghĩ: Dùng bướm để Du Du vui vẻ thì dễ , nhưng để Chử Diệp vui, hình như thích gì?
"Bà tổ cô ơi, bà tổ cô ơi, hôm nay bạn của bà tổ cô tới chơi đúng ?"
"Bọn con thể chơi cùng ?"
Hai bé sinh đôi Tô Triều Vũ và Tô Triều Dương chạy tới, phía còn Lục Huyên và Tô Trần Dực theo từ xa.
Hai họ tái hôn, pháp luật công nhận là vợ chồng, nhưng thực chất chỉ là bề ngoài. Buổi tối, Tô Trần Dực vẫn chiều lòng hai con trai, cùng ba con chung, đợi bọn trẻ ngủ mới về phòng khác.
Buổi sáng dối là dậy sớm, Tô Triều Vũ và Tô Triều Dương vẫn phát hiện , tưởng thật là cha hòa thuận , mấy hôm nay vui tới phát điên.
Cảm giác cha đều ở bên cạnh, hạnh phúc "bốc " nữa, hai mới nhớ lâu chơi với bà tổ cô, hôm nay bạn của bà tổ cô đến chơi là chạy vội qua ngay.
Miên Miên thấy hai bé chắt trai, đôi mắt lập tức sáng rỡ như đèn pha.
Làm cô quên mất thể hỏi tụi nhỏ, Chử Diệp thể sẽ thích gì chứ!
"Được chứ chứ, Miên Miên đúng lúc đang hỏi hai cháu." Bánh bao nhỏ nghiêm túc : "Miên Miên chuẩn bướm cho Du Du , nhưng chuẩn gì cho bạn còn là Chử Diệp cả. Hai cháu giúp bà tổ cô nghĩ thử ?"
Lão phu nhân bên cũng phụ họa: "Triều Vũ, Triều Dương, bạn Chử Diệp lớn hơn tụi con một tuổi, là con trai, tụi con giúp bà tổ cô suy nghĩ xem bố trí gì cho bé đó chơi vui nhé."
Hai nhóc vốn đang thiếu bạn cùng lứa, giờ cơ hội chơi chung với bà tổ cô và giao lưu với Du Du cùng Chử Diệp thì còn gì bằng.