Vì... Miên Miên trúng phóc.
Quả thực nửa năm nay tóc và lông mày của ông rụng kiểm soát. Ban đầu cứ tưởng là già yếu, nên tìm bác sĩ điều trị, uống t.h.u.ố.c suốt nửa năm mà vẫn cải thiện.
Ông dám để khác , nhất là khi thấy tóc tai lông mày Hồ Chính Quốc đầy đủ, càng sợ so sánh. Thế là xăm lông mày ở spa cao cấp, đội tóc giả.
càng che giấu thì tóc rụng càng nhanh hơn.
Thì ... do cơ thể, mà là do tâm lý?
"Mấy ngày nay Miên Miên bận lắm, thời gian xem Weibo ."
Nói xong chuyện thấy Trần Tấn, Miên Miên mở điện thoại nhỏ , bấm tài khoản ID là Hồ Chính Quốc:
"Chú xem chú xem, mau nè-."
Trần Tấn liền xổm xuống xem điện thoại bé tí xíu của Miên Miên.
Hồi nãy ông mới xem khung tin nhắn giữa tài khoản studio của và Miên Miên, giờ thì là tài khoản bạn Hồ Chính Quốc.
Trong khung chat, Hồ Chính Quốc gửi một đoạn dài ngoằng:
"Cô nhỏ, cô nhỏ giống cháu trai thứ bảy của cô nhỏ đóng phim ? Bên cháu một vai diễn hợp với cô, là công chúa nhỏ đó nha, cực kỳ hợp luôn!
Nếu cô thử, cứ hỏi cháu trai cả nhà cô, liên lạc với bạn cháu. Ảnh đang sốt ruột vụ tới mức sắc mặt cũng lắm. À đúng , cô nhỏ đừng với ảnh là cháu nhờ cô nhỏ đó nha, chúng giữ bí mật, chịu -?"
"Chú coi xong ?" Miên Miên Trần Tấn đang xổm đất, :
"Mẹ từng dạy Miên Miên một câu, giờ Miên Miên cũng dạy chú: Người thể quên điều gì khiến vui vẻ lúc ban đầu. Quên thì sẽ biến thành khác đó nha-."
Nghe thì vẻ như lời con nít, nhưng Trần Tấn lớn tuổi thế mà nhận : câu đó là phiên bản nhí của "Bất vong sơ tâm" – đừng quên ý định ban đầu.
Sơ tâm...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-465.html.]
Trần Tấn bỗng nhớ lý do bắt đầu phim truyền hình.
Chỉ riêng chuyện chọn vai thôi. Ngày , nếu tìm diễn viên phù hợp, ông thà chứ nhất định "tạm chấp nhận".
Còn bây giờ? Vì sợ bạn cũng phim truyền hình, sợ giành danh tiếng địa vị trong giới, ông nôn nóng, nhanh sản phẩm, thậm chí rõ diễn viên hợp mà vẫn chọn.
Chọn thấy , sang mời khác, chẳng đang tự vả mặt ?
Hồi còn học cùng Hồ Chính Quốc, hai dùng một cái máy rẻ tiền phim ngắn thi, đoạt giải, chút tên tuổi trong giới đạo diễn là lập tức thề non hẹn biển:
Không chơi trò "quy tắc ngầm", "tạm ", cúi đầu sức ép của giới tư bản.
Hồ Chính Quốc vẫn giữ lời thề. Còn ông ... sai một điều.
Sơ tâm mất , tóc lông mày cũng mất, suýt thì mất luôn mạng.
Hồi nãy còn định gì? À, bảo cái đất là của , đuổi bà cô nhỏ đang tham quan .
Trần Tấn khổ, sang Miên Miên, ánh mắt dừng ở cái đầu tròn trịa, trọc lóc sáng bóng của cô bé.
Người là con nít mà dám vác cái đầu trọc khắp nơi, còn ông là lớn, sợ chọc quê hói đầu, đến mức đội tóc giả mà tự lừa dối .
Đội gì mà đội? Tóc rụng thì rụng, gì to tát ? Quay phim cho , đạo diễn cho giỏi, liên quan gì đến chuyện tóc ?!
Nghĩ là , Trần Tấn dứt khoát tháo tóc giả , để lộ mảng hói ở giữa đầu.
"Bà cô nhỏ, là chú sai ." Giọng Trần Tấn giờ cực kỳ thành khẩn.
"Lần duyên hợp tác, nhưng chú phim, nhất định sẽ tự đến mời cháu. Mong cháu cho chú cơ hội, ?"
"Được chứ-" Miên Miên gật đầu cái rụp,"Vậy chú nhớ việc chăm chỉ nha, Miên Miên tìm cháu trai thứ bảy của đây-."
DTV
Cô bé xoay định thì lưng vang lên giọng Trần Tấn: