Lão nghệ sĩ cúi Miên Miên, ánh mắt lạnh nóng, bình thản :
"Bùa bình an ? Bà tin mấy thứ đó , bé con, cháu tự giữ ."
Miên Miên bà lão tin bùa bình an, cô cũng ép, chỉ sang thấy Từ Vi Vi đang , liền đưa bùa :
"Mẹ của Trạch Trạch, cái là bùa bình an cho cô-"
Từ Vi Vi thấy Miên Miên, mừng nhảy dựng lên, nụ rạng rỡ như hoa nở:
"Trời ơi bà cô nhỏ! Sao cháu ở đây thế?"
Miên Miên vội vàng nghĩ cách tránh đề cập đến chuyện đến vì... thấy quỷ quanh cô , sợ Từ Vi Vi sợ.
Cô bé khì khì, nửa giấu nửa thật:
"Miên Miên ... Miên Miên đến thăm thôi nè-"
Cô bé nhón chân, hai tay nâng bùa lên phía :
"Nè nè, cô nhớ mang nha, đừng để dính nước đó!"
Từ Vi Vi vội nhận lấy. Liếc sang thấy ánh mắt sắc lẹm của giáo viên, cô run.
Dù sợ giáo viên thật, nhưng cô vẫn nhanh trí nhét bùa túi trong của bộ đồ cổ trang.
"Bà cô nhỏ giỏi như , dù giáo viên thích, vẫn nên giữ bên !"
Miên Miên thấy Từ Vi Vi nhận lấy bùa , liền sang chuyện với cháu trai thứ bảy:
"Cháu trai thứ bảy ơi- Miên Miên nhớ cháu quá trời luôn á!"
Tô Trần Phi vốn nãy giờ cứ liếc trộm bà cô nhỏ, chờ mãi thấy cô chuyện, đến khi cuối cùng câu chào thì... giả vờ lạnh lùng, mặt hừ một tiếng:
"Hừm!"
Miên Miên hoảng hốt chạy sang bên mặt , lo lắng giơ tay nhỏ lên:
"Cháu trai thứ bảy ? Cháu giận ?"
Tô Trần Phi đầu, "hừ" một tiếng, khoanh tay giậm chân.
Cử chỉ y như bé gái dỗi hờn, khiến bà giáo viên dù rùng nổi da gà, suýt nữa rụng cả bộ tóc giả.
Bà đây là cách trong nhà đùa giỡn, nên gì, chỉ là đeo thêm kính râm để "che cảnh tượng kỳ diệu" .
Tô Trần Phi Miên Miên cứ "Cháu trai thứ bảy ?" giọng mềm mềm dẻo dẻo, đáng yêu chịu nổi, thì cuối cùng cũng nhịn nổi nữa, hỏi:
"Sao lúc nãy bà cô nhỏ chuyện với cháu ?"
Miên Miên đáp:
DTV
"Vì Miên Miên thấy ở đây thì cô giáo của cháu lớn tuổi nhất, nên chào địa vị lớn nhất chứ-"
Tô Trần Phi hỏi:
"Thế chuyện với Từ Vi Vi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/index.php/ba-co-nhi-tay-om-sua-tay-boi-toan/chuong-458.html.]
Miên Miên giải thích:
"Vì cô là Miên Miên đó-
Nên em cũng chào đầu tiên.
Mà cháu trai thứ bảy ơi, cháu còn giữ bùa bình an đó?"
Tô Trần Phi gật đầu, vén tay áo lên cho cô xem.
Vì bộ đồ đang mặc tay áo bó sát, nên buộc bùa bắp tay, giấu kỹ để ảnh hưởng đến diễn xuất.
Miên Miên thấy bùa vẫn còn, gật đầu hài lòng:
"Vậy cháu nhớ cố gắng phim nha, Miên Miên dạo tiếp đây!"
Dứt lời, cô bé chạy vèo ngoài, để kịp giữ .
Cô bé chạy nhanh quá, suýt nữa đ.â.m sầm khác!
Miên Miên vội dừng , giữ thăng bằng, ngẩng đầu lên, lập tức tròn mắt ngạc nhiên:
"Á! Là đó!
Là duyên với Miên Miên trong buổi livestream hôm đó!
Anh là... là... chủ của ch.ó con!
Là Dương... Dương... Dương gì đó... ơ em quên mất !"
Người cúi đầu cô, vẫn giọng điệu lạnh tanh như lúc livestream:
" tên là Dương Hiển."
Miên Miên gật đầu:
"Ừ ừ! ! Dương Hiển!
Miên Miên chúng duyên, thấy , gặp nữa nè-"
Dương Hiển bình thản đáp:
"Xem đúng là duyên thật."
Anh làn da ngăm, ngũ quan rõ nét, hôm nay ăn mặc gọn gàng sạch sẽ hơn nhiều, cũng sáng sủa hơn.
kỳ lạ là...
Miên Miên thích hôm nay bằng lúc livestream.
Rõ ràng trông hơn, mà ...
Ánh mắt của khiến Miên Miên thấy khó chịu.
Giống như một cái xoáy nước đang đói khát, cứ chằm chằm như nuốt chửng cô,"gặm gặm" cô bé từng chút một !